Chapter 3: Bí Mật Kẻ Phản Bội

#content-1

Trong văn phòng nhỏ bé, Hieu Trần cố gắng tập trung vào các con số trên màn hình.

Mỗi dòng chữ, mỗi phép tính đều là một gánh nặng.

Anh là kế toán của Quan, và từ lâu anh đã chứng kiến những giao dịch mờ ám, những con số được ngụy tạo một cách tinh vi.

Áp lực từ Quan ngày càng lớn.

Sự tuyệt vọng của gã ta như một bóng đen bao trùm cả công việc.

Mỗi buổi sáng, Hieu lại đối mặt với một yêu cầu mới để “điều chỉnh” sổ sách, để “sắp xếp” lại các khoản nợ.

Hieu biết những gì Quan đang làm là hoàn toàn bất hợp pháp.

Anh ta đang tham gia vào một mạng lưới trốn thuế khổng lồ và gian lận các khoản vay.

Quan tin rằng không ai có thể phát hiện ra.

Gã ta tự tin rằng mình thông minh hơn tất cả.

Nhưng Hieu, với con mắt của một kế toán, nhìn thấy những lỗ hổng, những vết nứt trong vỏ bọc hoàn hảo đó.

Hơn nữa, Quan không hề giấu diếm sự coi thường của mình đối với Hieu.

Hắn gọi Hieu là “thằng đần độn,” “cái máy tính biết đi” và liên tục đe dọa sẽ sa thải anh nếu anh không làm theo ý hắn.

Hieu sống trong sợ hãi.

Anh biết nếu anh từ chối, Quan sẽ tìm cách hãm hại anh.

Anh còn phải lo cho gia đình mình.

Tuy nhiên, lương tâm của Hieu bắt đầu dằn vặt anh.

Anh nghe ngóng những tin đồn trong cộng đồng về việc Mai, em gái của Linh, bị buộc tội chiếm đoạt tài sản thừa kế.

Tin tức đó khiến anh ta cảm thấy khó chịu.

Anh biết Mai vô tội.

Quan đã nói với anh ta về kế hoạch của mình, cách hắn ta sẽ sử dụng ngôi nhà của Mai để giải quyết các khoản nợ của mình.

Hieu biết rõ những chữ ký giả mạo mà Quan đã sử dụng để đóng băng tài khoản của Mai.

Đó là một hành động tàn nhẫn và vô liêm sỉ.

Một buổi chiều, Hieu tình cờ gặp Vy tại một quán phở nhỏ.

Anh biết Vy là bạn thân của Mai.

Lúc đầu, anh chỉ cúi đầu chào, định lướt qua như mọi khi.

Nhưng khi nghe Vy nhắc đến Mai với vẻ mặt buồn bã, điều gì đó trong Hieu đã thôi thúc anh dừng lại.

Anh đợi cho đến khi Vy ngồi một mình.

Anh ta cảm thấy tim mình đập thình thịch.

“Chào Vy,” anh ta nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

Vy hơi ngạc nhiên.

“Chào Hieu,” cô ấy đáp lại.

“Lâu rồi không gặp.”

Hieu nhìn quanh.

“Tôi… tôi nghe nói về chuyện của Mai,” anh ta nói, cố gắng nói nhỏ nhất có thể.

Vy nhìn anh ta với vẻ nghi ngờ.

“Chuyện gì cơ?” cô ấy hỏi, giọng đề phòng.

“Chuyện gia đình của Mai ấy,” Hieu nói, cúi gằm mặt xuống.

“Tôi… tôi biết Quan. Tôi biết anh ta đang làm gì.”

Vy nhìn anh ta chằm chằm.

“Ý anh là sao?”

Hieu hít một hơi sâu.

“Tôi không thể nói thẳng được,” anh ta thì thầm.

“Nhưng Quan… anh ta không chỉ muốn ngôi nhà của Mai. Anh ta đang gặp rắc rối lớn. Rất lớn.”

“Anh ta cần tiền. Rất nhiều tiền. Và anh ta đang dùng Mai làm bình phong.”

Vy nhìn anh ta một cách chăm chú.

“Làm sao anh biết?” cô ấy hỏi.

“Tôi là kế toán của anh ta,” Hieu đáp.

“Tôi biết tất cả mọi thứ. Những con số, những giao dịch lừa đảo, những khoản vay mà anh ta không bao giờ có thể trả nổi.”

“Anh ta đang vỡ nợ. Hoàn toàn vỡ nợ. Và anh ta đang cố gắng dùng ngôi nhà của Mai để che đậy.”

Vy nheo mắt.

“Nếu anh biết, tại sao anh không làm gì đi?”

Hieu run rẩy.

“Tôi sợ,” anh ta nói, giọng gần như không nghe thấy.

“Quan rất tàn nhẫn. Nếu anh ta biết tôi nói ra, tôi sẽ mất tất cả. Có lẽ còn hơn thế nữa.”

“Nhưng tôi không thể cứ đứng nhìn Mai bị oan uổng. Cô ấy không đáng phải chịu đựng những chuyện này.”

“Vậy anh muốn giúp Mai sao?” Vy hỏi, giọng cô ấy đã dịu đi một chút.

“Có thể,” Hieu đáp.

“Nhưng phải bí mật. Không ai được biết là tôi đã giúp.”

“Tôi có thể… tôi có thể cung cấp cho Mai bằng chứng. Bằng chứng mà không một luật sư nào có thể tìm thấy được.”

Vy im lặng một lúc, cân nhắc.

Cô ấy biết Mai đang rất cần sự giúp đỡ.

“Được rồi,” Vy nói.

“Anh muốn làm thế nào?”

Hieu nhìn quanh một lần nữa.

“Tối nay,” anh ta thì thầm.

“Khoảng 9 giờ, ở bãi đậu xe sau lưng khu chợ. Tôi sẽ đưa cho Mai một thứ. Một USB được mã hóa. Nói Mai đừng mở nó ở bất cứ đâu công cộng.”

“Nó chứa đựng tất cả. Tất cả những gì Quan đã làm.”

Sau đó, Hieu đứng dậy và nhanh chóng rời đi, không đợi Vy trả lời.

Anh ta biến mất vào dòng người, để lại Vy với một mớ suy nghĩ hỗn độn.

Vy gọi cho tôi ngay lập tức.

“Mai, mày có thể tin tưởng được không?” cô ấy hỏi, giọng đầy hào hứng nhưng cũng không kém phần căng thẳng.

Tôi không hiểu.

“Tin gì cơ?”

“Hieu Trần, kế toán của Quan,” Vy nói.

“Anh ta nói Quan không chỉ nhắm vào mày vì ngôi nhà. Anh ta đang vỡ nợ. Anh ta đang trốn thuế, gian lận các khoản vay. Anh ta cần tiền của mày để bịt lỗ hổng của mình.”

Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

“Thật sao?”

“Anh ta nói anh ta có bằng chứng,” Vy tiếp tục.

“Anh ta muốn gặp mày tối nay. Bí mật.”

Tôi ngập ngừng.

“Bí mật?”

“Anh ta sợ Quan,” Vy giải thích.

“Anh ta nói Quan sẽ làm mọi thứ để giữ bí mật này.”

Sự do dự của tôi nhanh chóng nhường chỗ cho một cảm giác phẫn nộ lạnh lùng.

Quan không chỉ là một người tham lam, hắn còn là một kẻ lừa đảo.

Và hắn ta đã đẩy tôi vào tình thế này để che đậy tội ác của mình.

Tối hôm đó, tôi và Vy đứng trong bãi đậu xe tối tăm phía sau khu chợ.

Tiếng nhạc xập xình từ một quán karaoke gần đó.

Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh.

Một chiếc xe màu xám cũ kỹ lướt đến.

Hieu ngồi bên trong, gương mặt anh ta nhợt nhạt và căng thẳng dưới ánh đèn đường lờ mờ.

Anh ta không tắt máy.

Cửa kính hạ xuống một nửa.

Hieu đưa ra một chiếc USB nhỏ màu đen.

Tay anh ta run rẩy đến nỗi chiếc USB suýt rơi xuống đất.

Tôi vội vàng đón lấy.

“Tất cả đều ở trong đó,” Hieu thì thầm, giọng anh ta khản đặc vì sợ hãi.

“Tất cả những gì Quan đã làm. Những công ty ma, những khoản chuyển tiền bất hợp pháp. Anh ta đã sử dụng ngôi nhà của cô để thế chấp cho một khoản vay rất lớn từ một nơi không rõ ràng.”

Anh ta dừng lại, hít một hơi.

“Quan không chỉ muốn tiền của cô. Anh ta muốn cô mất tất cả để không ai nghi ngờ chuyện gì đang xảy ra với anh ta.”

“Những gì anh ta làm với cô chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch lớn hơn.”

“Xin cô đừng nói cho ai biết là tôi đã giúp,” Hieu cầu xin, ánh mắt anh ta đầy van lơn.

“Tôi có gia đình. Tôi không muốn bị liên lụy.”

Tôi gật đầu, cố gắng trấn an anh ta.

“Tôi hứa. Anh cứ yên tâm.”

Hieu gật đầu một cách vội vã, rồi cửa kính xe từ từ kéo lên.

Chiếc xe nhanh chóng phóng đi, biến mất vào bóng đêm.

Tôi vẫn đứng đó, chiếc USB nhỏ xíu trong tay.

Một bí mật kinh hoàng vừa được trao cho tôi.

Quan không chỉ là kẻ phản bội, hắn ta là một tên tội phạm.

Và tôi vừa nhận được vũ khí để lật đổ hắn.

Cảm giác sợ hãi xen lẫn với một sự quyết tâm lạnh lùng.

Tôi nhìn Vy.

“Chúng ta cần tìm hiểu xem bên trong này có gì.”

Một con đường mới đã mở ra.

Con đường này không phải là con đường công lý mà tôi đã từng nghĩ đến, nhưng nó là con đường có thể dẫn tôi đến sự thật và sự giải thoát.

Và có lẽ, cả sự trả giá cho những gì Quan và Linh đã gây ra.

You May Also Like

More From Author

+ There are no comments

Add yours