Part 1
✨ **Cha tôi úp cốc nước chanh lên một bia mộ bị lãng quên—và rồi tôi phát hiện ra “thanh tẩy” của mẹ mình còn ẩn chứa điều kinh hoàng hơn thế.**
Tôi đã nghĩ cha tôi chỉ vụng về khi làm đổ ly nước chanh của tôi trong buổi dã ngoại mùa hè.
Chỉ đến khi tôi thấy ông nhanh chóng úp ngược chiếc ly rỗng lên một tấm bia gỗ mòn trong đám cỏ cao, đôi mắt ông đầy sợ hãi. Tôi nhận ra đó hoàn toàn không phải một tai nạn.
Ông chặn mẹ tôi lại, không cho bà đến gần.
Giọng ông thì thầm một điều gì đó về “sự thanh tẩy”.
Khi mẹ tôi cúi xuống nhặt túi, tôi thoáng thấy thứ gì đó lấp lánh bên trong – một ống tiêm. Đó là loại tôi chưa bao giờ thấy trong cộng đồng của chúng tôi.
Ngay lúc đó, ánh mắt cha tôi chuyển sang một màu xám chết chóc, như thể nhìn thấy một bóng ma cũ kỹ.
Buổi dã ngoại của “Đàn Chiên của Mục Sư” diễn ra trên những bãi cỏ xanh mướt phía sau nhà nguyện, nơi nắng vàng ươm và không khí trong lành. Tôi, Elara Finch, mười sáu tuổi, đang cười đùa cùng vài người bạn. Tiếng reo hò của chúng tôi bị ngắt quãng bởi tiếng ly vỡ loảng xoảng.
Cha tôi, Brother Elias, đứng sững, vẻ mặt cứng đờ. Ly nước chanh mà ông vừa rót cho tôi đã đổ tung tóe.
“Elara, con có sao không?” ông hỏi, giọng run rẩy.
“Con không sao, cha.” tôi nói.
“Chỉ là một chút nước chanh thôi mà.”
Nhưng Elias không nhìn tôi. Ông nhìn chằm chằm vào bãi cỏ, nơi ly nước vừa đổ.
Trước khi tôi kịp nhặt mảnh vỡ, ông đã nhanh chóng cúi xuống, úp ngược chiếc ly rỗng lên một điểm đặc biệt trong đám cỏ cao. Tôi thấy một tấm bia gỗ nhỏ, đã mòn vẹt.
“Cha đang làm gì vậy?” tôi hỏi.
Elias không trả lời. Tay ông chạm vào mặt gỗ thô ráp, đôi mắt ông đầy sự đau khổ, một nỗi sợ hãi mà tôi chưa từng thấy.
Mẹ tôi, Sister Seraphina, bắt đầu bước về phía chúng tôi.
“Elias, anh vụng về quá,” bà nói, nụ cười trên môi hơi gượng gạo.
“Để em giúp anh dọn dẹp.”
Nhưng Elias chặn bà lại bằng một cánh tay.
“Không, Seraphina,” ông nói, giọng thì thầm.
“Đây là sự thanh tẩy. Để cho đất hấp thụ đi.”
Mẹ tôi nhìn ông, một thoáng khó chịu hiện lên trong mắt bà. Bà cúi xuống, kéo chiếc túi vải bố của mình lên.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đáy túi mở ra, và tôi thoáng thấy ánh kim loại lạnh lẽo. Đó là một chiếc ống tiêm, loại dùng trong y tế, sáng loáng dưới ánh nắng.
Tôi giật mình. Trong cộng đồng biệt lập của chúng tôi, những dụng cụ như vậy hiếm khi được nhìn thấy. Chúng tôi tin vào các bài thuốc thảo dược và sự chữa lành bằng đức tin.
Seraphina nhanh chóng khép túi lại, ánh mắt sắc lạnh lướt qua tôi.
Cha tôi vẫn đứng đó, như một bức tượng, nhìn chằm chằm vào tấm bia gỗ. Mắt ông đã trở nên xám xịt, trống rỗng, như thể ông vừa nhìn thấy một điều gì đó vô hình.
Tôi tiến lại gần tấm bia. Tên “Amelia” được khắc mờ trên gỗ, cùng với hai ngày tháng. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi nhớ ngay ra hôm nay là ngày gì. Đây chính là ngày kỷ niệm “Thăng thiên” hàng năm của Amelia Finch, đứa con đầu lòng của Elias và Seraphina, đã qua đời khi chỉ mới bảy tuổi.
Mỗi năm vào ngày này, Seraphina đều tổ chức một buổi lễ “thanh tẩy” đặc biệt. Buổi lễ luôn khiến tôi cảm thấy ốm yếu, mệt mỏi trong nhiều ngày sau đó.
Và bây giờ, ly nước chanh đổ trên ngôi mộ của Amelia, chiếc ống tiêm bí ẩn trong túi mẹ, và nỗi sợ hãi tột độ trong mắt cha tôi…
Một câu hỏi lạnh lẽo bắt đầu hình thành trong tâm trí tôi: Liệu “sự vụng về” của cha tôi, và cả “sự thanh tẩy” của mẹ tôi, có phải là một bí mật kinh hoàng hơn tôi từng tưởng tượng?
Tôi nhìn chằm chằm vào tấm bia Amelia, tim đập thình thịch, một cảm giác bất an len lỏi vào từng tế bào.
Part 2
Tôi nhìn chằm chằm vào tấm bia Amelia, tim đập thình thịch, một cảm giác bất an len lỏi vào từng tế bào. Dòng chữ “Amelia Finch” khắc trên gỗ mờ đi dưới lớp rêu phong, như thể thời gian đang cố gắng xóa nhòa một ký ức.
Nhưng tôi thì không thể xóa nhòa. Một mảnh ghép kinh hoàng vụt hiện lên trong tâm trí tôi.
Tôi nhớ lại những buổi “thanh tẩy tâm linh” hàng năm mà mẹ Seraphina đã thực hiện cho tôi.
Chúng luôn rơi vào những ngày đặc biệt, những ngày mà giờ đây tôi nhận ra có liên quan đến Amelia.
Có những ngày kỷ niệm “thăng thiên”, như hôm nay. Và cả những ngày khác, những ngày mà tôi không chắc mình có thể nhớ rõ ý nghĩa, nhưng chúng luôn mang một sức nặng kỳ lạ.
Sau mỗi buổi lễ, tôi thường cảm thấy rất yếu ớt. Buồn nôn, chóng mặt, và kiệt sức là những triệu chứng quen thuộc.
Mẹ tôi sẽ nói đó là “linh hồn tôi được tẩy rửa,” nhưng cơ thể tôi thì rã rời, như bị một cơn bệnh nặng kéo dài.
Tôi nhớ một lần, tôi bị sốt cao đến mức gần như mê sảng. Cha Elias đã phải thức trắng đêm trông nom, đắp khăn lạnh lên trán tôi.
Seraphina luôn chuẩn bị một loại “thuốc sắc đặc biệt” cho những buổi lễ này.
Nó có màu nâu đậm, gần như đen. Mùi thảo dược nồng nặc đến mức gây khó chịu, và vị đắng thì khủng khiếp.
Bà sẽ ép tôi uống hết, khẳng định đó là “món quà thanh lọc” từ Đấng Chăn Chiên.
“Uống hết đi, Elara,” bà sẽ nói, ánh mắt kiên quyết. “Để mọi ô uế trôi đi.”
Tôi luôn nghi ngờ hương vị mạnh mẽ và tác dụng đáng sợ của nó lên cơ thể mình. Nhưng tôi không bao giờ dám nói ra.
Giờ đây, nghĩ lại chiếc ống tiêm lấp lánh trong túi bà, một ý nghĩ lạnh sống lưng đột ngột nảy ra.
Ly nước chanh bị đổ trên mộ Amelia. Tấm bia gỗ mang tên một đứa trẻ đã chết. Chiếc ống tiêm bí ẩn trong túi mẹ.
Và những buổi “thanh tẩy” định kỳ luôn khiến tôi ốm yếu.
Tất cả những mảnh ghép rời rạc này bỗng chốc kết nối lại với nhau trong một bức tranh đáng sợ.
Seraphina có lẽ không chỉ đơn thuần là thanh tẩy tâm hồn tôi khỏi những “ô uế trần tục.”
Bà ấy có thể đang làm một điều gì đó khác. Một điều gì đó nguy hiểm, thậm chí là độc ác.
Một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy tôi.
Liệu những cơn ốm yếu kéo dài của tôi có phải là kết quả của thứ “thuốc sắc” đó?
Và liệu cái chết của Amelia, cái chết của đứa con đầu lòng của cha mẹ tôi, có phải cũng liên quan đến những buổi “thanh tẩy” của Seraphina?
Cái ly nước chanh đổ trên mộ Amelia không phải là một tai nạn. Nó là một dấu hiệu.
Và chiếc ống tiêm… nó có liên quan gì đến loại “thuốc sắc” mà mẹ tôi vẫn cẩn thận pha chế?
Một câu hỏi kinh hoàng nhất bắt đầu hình thành trong tâm trí tôi: Liệu “sự thanh tẩy” của mẹ tôi, thứ mà bà vẫn tin là để cứu rỗi chúng tôi, thực chất lại là một cách để dần dần hủy hoại?
+ There are no comments
Add yours