Chapter 2: Bản Ghi Chép Bị Giấu Kín

#content-1

Tôi đợi đến khi màn đêm buông xuống hoàn toàn.

Ánh trăng lờ mờ len qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên sàn gỗ.

Tiếng thở đều của cha tôi, Brother Elias, vọng từ phòng ông, là tín hiệu cho phép tôi hành động.

Trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.

Cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi mới mẻ còn lớn hơn nhiều.

Tôi không thể gạt bỏ hình ảnh chiếc bia mộ gỗ hay sự run rẩy của cha tôi.

Tôi cũng không thể quên được ánh nhìn kinh hoàng của ông khi mẹ tôi, Sister Seraphina, mang theo ống tiêm.

Và tôi càng không thể quên được những cơn ốm nặng sau mỗi buổi “thanh tẩy” của mẹ.

Những ký ức ấy giờ đây xoắn lại thành một sợi dây thắt chặt, không cho phép tôi ngủ yên.

Tôi rón rén bước ra khỏi giường, từng cử động đều chậm rãi và cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Sàn nhà cũ kỹ kêu cót két dưới chân tôi.

Tôi phải tựa người vào tường để giữ thăng bằng và giảm thiểu tiếng ồn.

Cha tôi không bao giờ nói về Amelia.

Mẹ tôi cũng vậy.

Trong Đàn Chiên của Mục Sư, cái chết của trẻ nhỏ được coi là “sự thăng thiên lên với Người Chăn Chiên”, một dấu hiệu của sự tinh khiết và đức tin kiên định.

Nhưng cách cha tôi bảo vệ tôi, cách ông đặt chiếc ly lên bia mộ, nó không giống như đức tin.

Nó giống như nỗi đau.

Nỗi đau bị giấu kín.

Và tôi biết, để tìm câu trả lời, tôi phải tìm trong những gì cha tôi đã giấu.

Khu vực duy nhất mà cha tôi giữ khóa riêng là cái tủ nhỏ ở cuối hành lang, nơi ông để những dụng cụ sửa chữa và một vài vật dụng cá nhân.

Mẹ tôi luôn nói rằng đó là “không gian của đàn ông”, không cần phụ nữ phải can thiệp.

Điều đó khiến nó trở thành nơi hoàn hảo để giấu giếm.

Tôi mò mẫm trong bóng tối, tay tôi lướt dọc theo bức tường thô ráp.

Mùi gỗ mục và đất ẩm tràn ngập không khí.

Tôi nhớ mình đã nhìn thấy cha tôi dùng một chiếc chìa khóa nhỏ, cũ kỹ để mở khóa tủ ấy.

Ông cất chìa khóa ở đâu?

Ánh mắt tôi lướt qua mọi ngóc ngách quen thuộc trong phòng cha tôi.

Dưới tấm thảm trải giường, sau bức tranh Chúa Giê-su chăn cừu, hay trong ngăn kéo bàn làm việc cũ kỹ?

Tôi bắt đầu với ngăn kéo bàn làm việc của ông.

Tay tôi run rẩy khi tôi kéo nó ra, tiếng gỗ cọ vào nhau nghe thật lớn trong không gian tĩnh mịch.

Bên trong có vài vật dụng lặt vặt: một con dao gọt bút chì cùn, vài tờ giấy ghi chép những bài giảng cũ, và một chiếc kẹp giấy đã gỉ sét.

Không có chìa khóa.

Sự thất vọng trào lên, nhưng tôi nhanh chóng dập tắt nó.

Tôi không thể bỏ cuộc.

Tôi nhớ một lần, khi còn nhỏ, tôi đã thấy cha tôi treo chìa khóa lên một chiếc móc nhỏ phía sau khung ảnh gia đình.

Đó là bức ảnh duy nhất của gia đình tôi, chụp từ rất lâu rồi, khi tôi còn bé xíu.

Mẹ Seraphina đứng giữa, nở nụ cười rạng rỡ, cha Elias đứng bên cạnh, một tay ôm tôi.

Và ở phía bên kia, mờ nhạt, là một cô bé khác.

Amelia.

Cô bé có mái tóc nâu giống tôi, nhưng đôi mắt thì sáng hơn, lấp lánh như những vì sao.

Tôi đưa tay ra, gỡ nhẹ bức ảnh xuống khỏi tường.

Đúng như dự đoán, một chiếc chìa khóa nhỏ, cũ kỹ được treo trên một cái móc kim loại ẩn.

Nó đã bị che khuất bởi khung gỗ của bức ảnh, một vị trí quá rõ ràng nhưng cũng quá kín đáo, hoàn hảo cho một người muốn giấu điều gì đó khỏi một người khác.

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi.

Cha tôi đã giấu nó khỏi mẹ tôi.

Vậy điều gì trong cái tủ ấy lại quan trọng đến mức phải che giấu khỏi Sister Seraphina?

Tôi cầm chiếc chìa khóa, cảm nhận sự nặng nề của nó trong lòng bàn tay.

Mỗi tiếng cót két của sàn nhà, mỗi âm thanh của đêm đều khiến tôi giật mình.

Tôi rón rén đến gần chiếc tủ.

Tay tôi run rẩy khi tra chìa khóa vào ổ.

Một tiếng “cạch” nhỏ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng.

Tôi nín thở, lắng nghe.

Không có tiếng động nào từ phòng cha mẹ tôi.

Ổ khóa bật mở.

Tôi mở cánh tủ ra từ từ, ánh trăng chiếu rọi vào bên trong, hé lộ những thứ nằm khuất.

Phía trên là những dụng cụ của cha tôi: búa, cưa, kìm.

Mùi kim loại và dầu máy xộc lên mũi tôi.

Phía dưới, bị che khuất bởi một tấm vải cũ, là một chiếc hộp sắt cũ kỹ, rỉ sét.

Trái tim tôi lại đập mạnh hơn.

Nó không phải là một chiếc hộp đẹp đẽ hay được trang trí công phu.

Nó chỉ là một chiếc hộp sắt đơn giản, khóa bằng một chiếc khóa nhỏ đã cũ.

Chìa khóa để mở nó nằm ngay bên cạnh, được buộc vào một sợi dây da mòn.

Cha tôi muốn nó được tìm thấy.

Nhưng chỉ bởi người có ý định tìm kiếm.

Tôi mở chiếc khóa nhỏ, nâng nắp hộp lên.

Bên trong, không có tiền bạc hay đồ trang sức.

Chỉ có những tờ giấy đã ngả màu, được xếp gọn gàng.

Những tờ giấy đã bị ố vàng, có lẽ đã hàng chục năm tuổi.

Tôi lấy chúng ra một cách cẩn thận.

Chúng được viết tay, đôi khi là những bản in mờ nhạt.

Tôi nhận ra ngay đó là các bản ghi chép y tế.

Có lẽ của Amelia.

Tờ đầu tiên có tên của cô bé: Amelia Finch.

Ngày sinh.

Và ngày “thăng thiên”.

Tôi lướt mắt qua, và rồi, một từ ngữ khiến tôi khựng lại: “các cơn co giật không rõ nguyên nhân”.

Và “sức khỏe suy giảm nhanh chóng”.

Tôi đọc đi đọc lại những dòng đó, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.

Những từ này gợi lên một nỗi sợ hãi quen thuộc.

Mỗi khi tôi trải qua buổi “thanh tẩy tâm linh” hàng năm của mẹ Seraphina, tôi đều bị những cơn ốm nặng.

Những cơn co giật nhẹ, toàn thân run rẩy, sau đó là suy nhược kéo dài, cảm giác như cơ thể tôi đang bị rút cạn.

Tôi luôn được trấn an rằng đó là “sự thanh tẩy linh hồn khỏi những ảnh hưởng thế tục”.

Là một dấu hiệu của sự tinh khiết đang được khôi phục.

Nhưng đây… đây là bản ghi chép y tế.

Những triệu chứng được mô tả cho Amelia, một cô bé đã “thăng thiên”, lại giống hệt những gì tôi đã trải qua.

Những trang giấy lật qua, mỗi trang một chi tiết đáng lo ngại hơn.

“Bệnh nhân có biểu hiện co thắt cơ không tự chủ sau khi dùng thuốc sắc đã được ban phước.”

“Sức khỏe suy giảm rõ rệt sau lần ‘thanh tẩy’ thứ ba.”

“Cha mẹ từ chối can thiệp y tế thêm, khẳng định đó là ý Chúa.”

“Khuyến nghị đưa đến bệnh viện nhưng bị từ chối.”

Tôi đọc đến đoạn đó, và tay tôi run lên bần bật.

“Cha mẹ từ chối can thiệp y tế thêm.”

Điều đó có nghĩa là cha tôi, Brother Elias, và mẹ tôi, Sister Seraphina, đã biết.

Họ đã thấy Amelia suy yếu.

Họ đã thấy những gì Seraphina đang làm.

Và họ đã không dừng lại.

Nước mắt tôi bắt đầu lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát.

Tôi nhớ lại cảm giác ớn lạnh trong cơ thể sau mỗi lần “thanh tẩy”.

Cảm giác yếu ớt, muốn nôn mửa, và sau đó là những giấc mơ kỳ lạ, hỗn loạn.

Tôi đã nghĩ mình bị ốm.

Tôi đã tin rằng đó là “Thánh ý”.

Nhưng bây giờ, những lời này trên giấy nói lên một sự thật khủng khiếp khác.

Những gì Seraphina đã làm với Amelia, cô ấy cũng đã làm với tôi.

Và có lẽ vẫn đang làm.

Cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng tôi.

Không phải vì bệnh tật, mà vì sự phản bội.

Sự phản bội đến từ người mẹ mà tôi tin tưởng tuyệt đối.

Người mẹ mà tôi đã luôn cố gắng làm hài lòng.

Tôi tiếp tục đọc, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào.

Có một bản ghi chép của một người y tá: “Tôi lo ngại về các phương pháp ‘chữa lành’ không theo khoa học của người mẹ. Trẻ em cần được chăm sóc y tế.”

Nhưng bản ghi chép đó đã bị gạch bỏ bằng mực đỏ, với một ghi chú nguệch ngoạc viết tay ở lề: “Thiếu đức tin. Can thiệp không cần thiết.”

Chữ viết đó là của Seraphina.

Không thể nhầm lẫn được.

Chữ viết sắc sảo, dứt khoát của mẹ tôi.

Điều này không phải là sự hiểu lầm.

Đây là sự cố ý.

Mẹ tôi không chỉ tin vào những phương pháp của mình, bà còn áp đặt chúng, bất chấp những lời cảnh báo.

Tôi gấp các tờ giấy lại, nhét chúng trở lại chiếc hộp sắt.

Mỗi từ, mỗi dòng tôi đọc được đều khắc sâu vào tâm trí tôi.

Sự sợ hãi ban đầu biến thành một cơn giận dữ lạnh lẽo.

Tôi không còn là một cô bé ngây thơ tin vào mọi lời nói trong Đàn Chiên.

Tôi là Elara, và tôi đang bị đầu độc.

Cũng giống như Amelia đã từng.

Tôi đóng chiếc hộp lại, tiếng kim loại kêu ken két trong không khí.

Tôi khóa chiếc tủ lại, chiếc chìa khóa nhỏ nằm gọn trong tay tôi.

Tôi trả lại chìa khóa vào vị trí cũ, sau khung ảnh.

Cẩn thận hơn, lặng lẽ hơn.

Tôi rón rén trở về giường, nằm xuống, nhưng giấc ngủ không đến.

Đôi mắt tôi mở thao láo trong bóng tối, tâm trí tôi quay cuồng với những suy nghĩ.

Amelia không chỉ là một kỷ niệm buồn.

Cô bé là một lời cảnh báo.

Và tôi, tôi phải tìm hiểu xem Seraphina đang che giấu điều gì.

Tôi phải tìm hiểu xem những “thuốc sắc” ấy thực sự là gì.

Và tôi phải bảo vệ chính mình.

Cơn giận bùng lên trong tôi, thúc đẩy tôi phải hành động.

Nỗi sợ hãi đã biến thành quyết tâm.

Tôi siết chặt tay, quyết tâm sẽ không để số phận của Amelia lặp lại.

Tôi sẽ không “thăng thiên” sớm theo cách đó.

Tôi sẽ không trở thành một cái tên khác trên một tấm bia mộ gỗ mòn.

Tôi sẽ sống sót.

Và tôi sẽ phơi bày sự thật.

Dù phải trả giá bằng bất cứ giá nào.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với cảm giác kiệt sức, như thể tôi đã chạy marathon cả đêm.

Nhưng tâm trí tôi lại sáng rõ hơn bao giờ hết.

Khi Seraphina bước vào phòng ăn sáng, bà vẫn nở nụ cười bình thản như thường lệ.

Bà đặt một đĩa bánh mì nướng và một cốc nước ép hoa quả trước mặt tôi.

“Con yêu, trông con có vẻ mệt mỏi,” bà nói, giọng dịu dàng nhưng ánh mắt bà lại sắc sảo một cách lạ thường.

“Con có ngủ ngon không?”

Tôi cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể.

“Con ngủ không được sâu giấc lắm, mẹ ạ,” tôi trả lời, tránh ánh mắt bà.

“Con có thể cảm thấy một chút… nặng nề trong tâm hồn.”

Mẹ tôi đặt tay lên trán tôi, kiểm tra nhiệt độ.

Bà không nói gì về việc sốt hay cảm lạnh.

Thay vào đó, bà vuốt nhẹ mái tóc tôi.

“Có lẽ đã đến lúc con cần một buổi thanh tẩy khác,” bà nói, giọng nói mang một sắc thái kỳ lạ.

“Người Chăn Chiên luôn muốn chúng ta tinh khiết, Elara. Con biết điều đó mà.”

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Tôi nhìn vào đĩa thức ăn trước mặt mình.

Bánh mì nướng. Nước ép.

Tất cả đều trông bình thường.

Nhưng tôi không còn thấy chúng như vậy nữa.

Tôi thấy một lời mời gọi đến một thứ gì đó tồi tệ hơn.

Một thứ gì đó đã từng cướp đi sinh mạng của Amelia.

Tôi nuốt xuống một cách khó khăn.

“Vâng, mẹ,” tôi nói, giọng tôi nghe nhỏ hơn tôi mong muốn.

“Con sẽ chuẩn bị.”

Tôi không thể để mẹ tôi biết tôi đã tìm thấy gì.

Ít nhất là chưa phải bây giờ.

Tôi cần thời gian.

Thời gian để hiểu rõ hơn.

Thời gian để chuẩn bị.

Sự thật mà tôi đã khám phá ra đêm qua đã thay đổi mọi thứ.

Nó đã xé toạc tấm màn che phủ cuộc đời tôi.

Và giờ đây, tôi thấy rõ hơn bao giờ hết, rằng tôi đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến.

Một cuộc chiến mà tôi phải chiến thắng.

Vì chính mạng sống của mình.

Và vì Amelia.

You May Also Like

More From Author

+ There are no comments

Add yours