Chapter 2: Cuộc Trò Chuyện Bất Ngờ

#content-1

Tôi đang sắp xếp lại đống bản thiết kế cũ trên bàn ăn thì Chloe, con gái tôi, loay hoay với một chồng giấy. Con bé tám tuổi, mái tóc xoăn nâu bồng bềnh mỗi khi con bé cúi xuống.

“Mẹ ơi, xe ô tô to và đẹp của chú Pendelton luôn đậu bên ngoài văn phòng của chú Klein,” Chloe nói một cách hồn nhiên, chỉ vào một bản vẽ phác thảo.

Tim tôi đập mạnh.

“Chú ấy còn đậu ở đó cả khi văn phòng đóng cửa nữa cơ.”

Tôi nhìn Chloe. Con bé không hề biết những lời nói đó có ý nghĩa gì đối với tôi. Mắt con bé vẫn dán vào những đường nét kiến trúc trên giấy.

Chloe thường ở với tôi trong phòng làm việc tạm của mình, xem tôi làm việc hoặc vẽ nguệch ngoạc những tòa lâu đài của riêng mình. Con bé có cái nhìn rất tinh tường về những chiếc xe hơi. Nó có thể phân biệt mọi nhãn hiệu và kiểu dáng xe trong Oakhaven.

Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, đặt một tay lên vai Chloe.

“Con chắc chứ, con yêu?” tôi hỏi, giọng cố gắng giữ không run. “Chú Pendelton và chú Klein?”

Chloe gật đầu mạnh mẽ, không ngẩng mặt lên khỏi trang giấy.

“Chắc chắn ạ! Con thấy xe của chú Pendelton nhiều lần rồi. Con nhớ nó vì nó rất sáng bóng.”

Con bé giải thích rằng nó thấy chiếc xe đó khi tôi lái qua văn phòng của thẩm định viên Roger Klein trên đường đưa con bé đến trường hoặc khi chúng tôi đi mua sắm ở quảng trường thị trấn. Con bé còn nhớ những buổi chiều muộn khi văn phòng đã đóng cửa, rèm đã kéo xuống.

Lời nói của Chloe như một tia sét. Nó kết nối hai mảnh ghép mà tôi đã cố gắng gắn lại. Tôi đã biết Arthur và Roger Klein đang làm việc cùng nhau trong dự án “Heritage Square”, nhưng tôi luôn cho rằng đó là các giao dịch chuyên nghiệp, chính đáng.

Giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa. Đây không phải là những cuộc gặp gỡ chính thức. Đây là những cuộc họp bí mật.

Cả đêm đó, tôi không ngủ được. Lời nói của Chloe cứ vang vọng trong đầu tôi. Chiếc xe to và đẹp của Arthur đậu bên ngoài văn phòng của Klein, ngay cả khi nó đóng cửa. Đó là một hình ảnh rất rõ ràng.

Điều đó có nghĩa là sự hợp tác của họ sâu sắc hơn nhiều so với bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Nó vượt xa những cuộc họp công khai hay những lần thẩm định tài sản định kỳ.

Sáng hôm sau, tôi quyết định hành động. Tôi biết mình không thể đối đầu với Roger Klein trực tiếp. Tôi cần bằng chứng.

Tôi bắt đầu tìm kiếm thông tin về Roger Klein. Tôi đã biết ông ta là một thẩm định viên tài sản được kính trọng trong thị trấn, người đã thực hiện nhiều thẩm định cho các dự án của Arthur trong nhiều năm.

Tôi đã xem xét lại tất cả các tài liệu của Arthur mà tôi đã thu thập được cho dự án “Heritage Square”. Tôi chú ý hơn đến các báo cáo thẩm định được đính kèm.

Tên của Roger Klein xuất hiện trên mọi báo cáo. Luôn là ông ta.

Tôi lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ và bắt đầu ghi chép lại mọi bất thường. Tôi xem xét các báo cáo thẩm định khác nhau cho các bất động sản lân cận Heritage Square.

Tôi so sánh giá trị thẩm định của các tài sản mà công ty phát triển của Arthur đã mua với giá trị thẩm định của các tài sản tương tự không thuộc dự án. Sự khác biệt rất lớn.

Các tài sản được Arthur mua lại luôn có giá trị thẩm định thấp đến đáng ngờ. Ngược lại, các bất động sản mà Arthur đã “phát triển lại” hoặc đang lên kế hoạch bán cho các nhà đầu tư lại có giá trị thẩm định cao chót vót.

Đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đây là một mô hình. Một mô hình có chủ đích và có hệ thống.

You May Also Like

More From Author

+ There are no comments

Add yours