Chapter 3: Bí Mật Dưới Lớp Bụi

#content-1

Tôi đã đắm mình vào kho lưu trữ của thị trấn Oakhaven như một bóng ma. Mùi giấy cũ, bụi và lịch sử bám vào mọi thứ, nhưng đối với tôi, nó là mùi của sự thật đang chờ được khám phá.

Lena Petrova, nhân viên lưu trữ trầm lặng, chỉ gật đầu chào tôi mỗi khi tôi đến. Cô ấy đã quen với sự hiện diện của tôi, quen với việc tôi ngồi hàng giờ bên những chồng bản đồ cũ và sổ sách đóng bụi.

Lần này, tôi không chỉ tìm kiếm các báo cáo thẩm định. Tôi đang tìm kiếm các bản đồ phân lô, các văn tự gốc, bất kỳ tài liệu nào có thể cho tôi thấy sự thay đổi của ranh giới tài sản qua nhiều thế kỷ.

Tôi mang theo máy ảnh kỹ thuật số của mình, chụp ảnh hàng trăm trang tài liệu. Các bản đồ quy hoạch thị trấn từ thế kỷ 19, các giấy tờ giao dịch đất đai viết tay, thậm chí cả những bức thư cũ từ những người định cư ban đầu của Oakhaven.

Tôi đặt tất cả chúng vào một chương trình máy tính chuyên dụng mà tôi đã phát triển cho công việc của mình. Nó cho phép tôi xếp chồng các bản đồ khác nhau lên nhau, điều chỉnh tỷ lệ và độ trong suốt để so sánh các đường ranh giới một cách chính xác nhất.

Tôi bắt đầu với khu vực xung quanh Heritage Square, nơi Arthur đã tập trung các hoạt động đầu tiên của mình. Nhưng nhanh chóng, tôi mở rộng tìm kiếm ra toàn bộ thị trấn.

Từng chút một, một hình ảnh đáng kinh ngạc hiện ra. Arthur Pendelton đã không chỉ thao túng giá trị tài sản. Ông ta đang âm thầm vẽ lại bản đồ của Oakhaven.

Ông ta không di chuyển những đường ranh giới lớn, rõ ràng. Thay vào đó, ông ta thay đổi những đường ranh giới nhỏ, gần như không thể nhận thấy. Những dải đất chỉ rộng vài feet, đôi khi chỉ là vài inch.

Chúng được thêm vào các tài sản của Arthur hoặc được gộp vào các dự án của ông ta, gần như vô hình đối với mắt thường.

Tôi tìm thấy một ví dụ đầu tiên, gần trung tâm thị trấn. Một ngôi nhà nhỏ cũ kỹ thuộc về gia đình Ramirez đã được bán cho một công ty liên kết với Arthur.

Khi tôi chồng bản đồ gốc của khu vực đó từ năm 1920 lên bản đồ quy hoạch “phát triển lại” của Arthur, tôi nhận thấy một sự khác biệt tinh tế. Phần sân sau của ngôi nhà Ramirez, giáp với một con hẻm nhỏ, đã bị thu hẹp lại khoảng hai feet.

Chỉ hai feet. Một khoảng cách nhỏ bé đến mức hầu hết mọi người sẽ không bao giờ để ý. Nhưng hai feet đó, nhân với chiều dài của tài sản, tương đương với một diện tích đáng kể, giờ đây đã được gộp vào tài sản lân cận mà Arthur cũng sở hữu.

Tôi không thể tin vào mắt mình. Đây không phải là một lỗi văn thư. Đây là một hành vi cố ý, tính toán.

Tôi tiếp tục công việc của mình, cảm thấy lạnh sống lưng. Tôi tìm thấy một ví dụ khác. Một phần nhỏ của khu vườn cộng đồng ở phía bắc thị trấn.

Theo bản đồ gốc, khu vườn mở rộng đến một hàng cây cũ. Nhưng trong các kế hoạch của Arthur, hàng cây đó giờ đây nằm hoàn toàn trong một lô đất thương mại mới mà ông ta đang phát triển.

Điều này có nghĩa là ông ta đã “thu hẹp” khu vườn cộng đồng bằng cách dịch chuyển đường ranh giới một cách tinh vi.

Đây là một hành vi trộm cắp, không hơn không kém. Nhưng nó được thực hiện một cách khéo léo đến mức gần như không ai có thể phát hiện ra nếu không có con mắt chuyên môn của tôi.

Tôi đã dành nhiều tuần như vậy, đôi mắt mờ đi vì đọc những dòng chữ viết tay cũ kỹ và những đường nét mờ nhạt trên bản đồ. Mỗi đêm, tôi lại mang theo một chồng tài liệu mới về nhà, nỗi tức giận và sự ghê tởm ngày càng tăng lên.

Tôi tìm thấy một mảnh đất đã bị lấy đi từ một trang trại cũ kỹ, nơi gia đình Johnson đã trồng táo suốt ba thế hệ. Một phần nhỏ của vườn cây ăn trái của họ, ngay gần con đường, đã bị “chỉnh sửa” để trở thành một phần của tài sản thương mại mới của Arthur.

Gia đình Johnson là những người bạn tốt của chúng tôi. Tôi nhớ họ đã phải vật lộn với những khoản thuế đất ngày càng tăng cao. Chắc hẳn họ đã không bao giờ biết rằng một phần đất của họ đã bị lấy đi một cách trắng trợn.

Rồi tôi phát hiện ra điều khiến trái tim tôi thắt lại. Một phần nhỏ của khu rừng sồi lịch sử, nơi gia đình Finch đã sở hữu và bảo vệ trong nhiều thập kỷ, cũng đã bị ảnh hưởng.

Khu rừng sồi đó là một biểu tượng của gia đình chúng tôi. Nó là nơi tôi chơi đùa khi còn nhỏ, nơi Chloe thường đến để khám phá. Nó là một phần không thể thiếu trong lịch sử của chúng tôi.

Arthur đã “chỉnh sửa” đường ranh giới ở phía đông khu rừng, nơi nó giáp với một khu đất trống lớn mà ông ta đã mua. Trong các kế hoạch mới, một vài cây sồi cổ thụ, những cây đã đứng vững ở đó qua hàng trăm năm, giờ đây nằm hoàn toàn trên đất của Arthur.

Đó là một dải đất nhỏ, chỉ vài feet, nhưng nó mang theo một ý nghĩa sâu sắc đối với tôi. Đó không chỉ là đất. Đó là di sản. Đó là ký ức.

Arthur đã không chỉ tấn công những người hàng xóm của tôi. Ông ta đã tấn công chính gia đình tôi.

Tôi nhớ lại cuộc gặp gỡ đầu tiên của tôi với Arthur. Ông ta đã nói về sự tôn trọng đối với lịch sử, về việc bảo tồn di sản của Oakhaven. Ông ta đã nói về việc tạo ra một “Heritage Square” sẽ là niềm tự hào của cả thị trấn.

Tất cả chỉ là một màn kịch. Một tấm bình phong để che đậy những hành vi xấu xa của ông ta.

Nỗi tức giận của tôi bùng cháy. Không còn nghi ngờ gì nữa. Arthur Pendelton không phải là một người thầy bị lạc lối. Ông ta là một kẻ lừa đảo có hệ thống, một kẻ trộm đất đai.

Tôi đã tích lũy một lượng lớn bằng chứng. Hàng chục ví dụ về những thay đổi nhỏ, tinh vi trong đường ranh giới tài sản. Mỗi lần một dải đất nhỏ, mỗi lần một vài feet, nhưng tổng cộng lại, ông ta đã lấy đi hàng chục mẫu Anh từ cộng đồng Oakhaven.

Tôi ngồi trên sàn kho lưu trữ, giữa những chồng giấy tờ cũ. Lena Petrova đi ngang qua, ánh mắt cô ấy dừng lại ở tôi một lúc. Tôi chắc rằng cô ấy đã thấy sự căng thẳng trên khuôn mặt tôi.

“Cô Finch, cô có cần gì không?” Lena hỏi, giọng nhẹ nhàng.

Tôi lắc đầu.

“Không, cảm ơn Lena,” tôi nói, cố gắng nở một nụ cười. “Chỉ là… rất nhiều lịch sử.”

Lena gật đầu, hiểu ý. Cô ấy quay trở lại công việc của mình, sắp xếp lại các cuốn sách.

Tôi biết mình không thể giữ những thông tin này cho riêng mình nữa. Tôi đã có bằng chứng. Bây giờ tôi cần phải đối mặt với Arthur.

Nhưng tôi cũng biết rằng Arthur sẽ không dễ dàng thừa nhận mọi thứ. Ông ta là một người đàn ông quyền lực và xảo quyệt. Ông ta đã che giấu những hành vi sai trái này trong nhiều năm.

Tôi nghĩ về Chloe, về sự ngây thơ của con bé, về cách con bé đã vô tình giúp tôi khám phá ra sự thật này. Tôi không thể để con bé lớn lên trong một thị trấn mà sự tham lam và lừa dối được che đậy dưới một lớp vỏ bọc uy tín.

Khi tôi rời kho lưu trữ, ánh mặt trời chói chang chiếu vào mắt tôi. Thế giới bên ngoài trông thật bình yên, thật đẹp đẽ. Nhưng tôi biết rằng bên dưới bề mặt đó, có một điều gì đó mục nát đang diễn ra.

Tôi đi bộ qua quảng trường thị trấn, nhìn những ngôi nhà cũ kỹ mà tôi đã nghiên cứu. Mỗi ngôi nhà đều có một câu chuyện, và giờ đây, nhiều ngôi nhà trong số đó đã bị ảnh hưởng bởi những hành động của Arthur.

Tôi tự hỏi có bao nhiêu gia đình đã mất đi một phần nhỏ đất đai của họ mà không hề hay biết. Có bao nhiêu người đã bị lừa dối bởi người đàn ông mà họ đã tin tưởng và kính trọng.

Tôi cảm thấy một gánh nặng trên vai mình. Gánh nặng của sự thật.

Tôi phải đối mặt với Arthur Pendelton. Tôi phải phơi bày sự thật này ra ánh sáng.

Tôi biết rằng đây sẽ là một cuộc chiến khó khăn. Arthur sẽ không buông tha dễ dàng. Ông ta sẽ dùng mọi cách để bảo vệ danh tiếng và đế chế của mình.

Nhưng tôi đã sẵn sàng. Tôi đã có bằng chứng. Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày.

Tôi về nhà, nhìn vào gương. Tôi thấy một người phụ nữ mệt mỏi, nhưng trong mắt cô ấy, có một ngọn lửa bùng cháy.

Tôi sẽ bảo vệ Oakhaven. Tôi sẽ bảo vệ di sản của nó. Và tôi sẽ bảo vệ gia đình mình.

You May Also Like

More From Author

+ There are no comments

Add yours