Ông Thái im lặng xem xét các tài liệu mà tôi và Vy đã sắp xếp.
Từng trang, từng bảng tính được mã hóa và giải mã cẩn thận, từng dòng chữ thể hiện rõ ràng mạng lưới gian lận của Quan.
Ông ấy không nói một lời nào, chỉ thỉnh thoảng gật đầu.
Mỗi cái gật đầu của ông ấy như một lời xác nhận rằng những gì chúng tôi tìm thấy là sự thật.
Sau khi xem xong toàn bộ, ông ấy đặt chồng tài liệu xuống bàn, mắt nhìn thẳng vào tôi.
“Con Mai này,” Ông Thái nói, giọng điệu trầm ấm.
“Con đã làm một việc rất tốt. Con đã tìm ra được sự thật.”
“Vậy bây giờ chúng ta sẽ làm gì ạ?” tôi hỏi, cảm thấy lo lắng.
Ông Thái mỉm cười nhẹ.
“Chúng ta sẽ có một buổi ‘giải quyết’,” ông ấy nói.
“Một buổi gặp mặt để nói chuyện. Không phải là tòa án, nhưng nó cũng sẽ mang lại công lý.”
Ông ấy giải thích rằng ông sẽ sắp xếp một buổi gặp mặt tại một trung tâm cộng đồng nhỏ.
Chỉ có một vài vị trưởng lão được kính trọng nhất trong cộng đồng sẽ tham dự.
Linh và Quan cũng sẽ được mời.
Ông Thái nhấn mạnh rằng tôi phải giữ bình tĩnh.
“Con không cần phải tranh cãi,” ông ấy nói.
“Chỉ cần trình bày những gì con đã tìm thấy. Sự thật sẽ tự nó lên tiếng.”
Tôi cảm thấy một sự pha trộn giữa sợ hãi và quyết tâm.
Đối mặt với Linh và Quan cùng với những người lớn tuổi trong cộng đồng là một thử thách lớn.
Vài ngày sau, buổi “giải quyết” được tổ chức.
Trung tâm cộng đồng là một căn phòng nhỏ, yên tĩnh, với những chiếc bàn gỗ và vài chiếc ghế đơn giản.
Không khí nặng trĩu.
Khi tôi và Vy bước vào, Linh và Quan đã ở đó.
Họ ngồi đối diện với một nhóm nhỏ gồm ba vị trưởng lão, những người đàn ông và phụ nữ lớn tuổi với ánh mắt sắc sảo và nghiêm nghị.
Bố mẹ tôi không có mặt, điều này khiến tôi vừa nhẹ nhõm vừa đau lòng.
Linh và Quan nhìn tôi với ánh mắt đầy thù địch và khinh miệt.
Họ rõ ràng nghĩ rằng tôi sẽ không làm được gì.
Họ nghĩ rằng đây chỉ là một buổi nói chuyện vặt vãnh.
Ông Thái ngồi ở đầu bàn.
Ông ấy chào hỏi mọi người một cách trang trọng, sau đó nhìn về phía tôi.
“Mai, con đã có những bằng chứng muốn trình bày,” Ông Thái nói, giọng điệu bình thản.
Tôi đặt chồng tài liệu đã được sắp xếp gọn gàng lên bàn.
Tôi đã cẩn thận che đi tên của Hieu để bảo vệ anh ấy.
Tôi hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.
“Kính thưa các ông bà trưởng lão,” tôi bắt đầu nói.
“Cháu đến đây không phải để tố cáo hay tranh cãi. Cháu đến đây để trình bày sự thật.”
Tôi bắt đầu giải thích những gì tôi đã tìm thấy.
Tôi nói về “Tamarind Imports”, công ty ma mà Quan đã sử dụng để trốn thuế.
Tôi nói về các hóa đơn giả, các khoản chuyển tiền khống.
Tôi nói về những khoản vay lừa đảo mà Quan đã nhận được từ nhiều ngân hàng khác nhau, bằng cách sử dụng cùng một tài sản thế chấp.
Linh và Quan bắt đầu tỏ vẻ khó chịu.
Quan liên tục lắc đầu, cố gắng ngắt lời tôi.
“Đó là những lời dối trá!” Quan lớn tiếng.
“Con bé đang bịa đặt! Nó muốn hãm hại tôi!”
Ông Thái giơ tay lên, ra hiệu cho Quan im lặng.
“Cứ để Mai nói hết,” ông ấy nói, giọng điệu không cho phép phản đối.
Tôi tiếp tục.
Tôi trình bày các bằng chứng về các khoản chuyển tiền lớn từ công ty ma của Quan vào tài khoản cá nhân của Linh.
Linh, người ban đầu tỏ ra khinh khỉnh, giờ mặt cô ấy đã tái mét.
Cô ấy nhìn chồng mình, ánh mắt đầy lo lắng.
Quan ngồi cứng đờ, không dám nói thêm lời nào.
Các vị trưởng lão bắt đầu xem xét các tài liệu.
Họ lật từng trang, xem xét từng con số, từng tên công ty.
Không một lời nào được nói ra.
Nhưng sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
Ánh mắt của họ lướt qua các tài liệu, sau đó dừng lại trên Quan và Linh.
Đặc biệt là khi tôi trình bày về việc Quan đã cố gắng sử dụng ngôi nhà của tôi làm tài sản thế chấp cho một khoản vay cắt cổ.
Tôi đưa ra những giấy tờ có chữ ký giả mạo của tôi.
Quan nhìn chằm chằm vào các giấy tờ đó, miệng hắn ta mím chặt.
Hắn ta không còn vẻ hung hăng như trước nữa.
Sự kiên nhẫn và bình tĩnh của tôi, đối lập hoàn toàn với sự nóng nảy và chối cãi của Quan, đã khiến các vị trưởng lão tin tưởng.
Họ nhìn Quan với ánh mắt đầy thất vọng và khinh bỉ.
Đây là một sự sỉ nhục lớn trong văn hóa của chúng tôi.
Không có lời buộc tội lớn tiếng nào.
Không có thẩm phán hay bồi thẩm đoàn.
Chỉ có sự thật và sự im lặng nặng nề của những người lớn tuổi.
Cuộc họp kết thúc một cách nhanh chóng.
Ông Thái không đưa ra bất kỳ phán quyết nào bằng lời nói.
Các vị trưởng lão cũng vậy.
Họ chỉ gật đầu một cách nghiêm nghị, thu lại các tài liệu và đứng dậy.
Khi tôi rời khỏi trung tâm cộng đồng, tôi nhìn lại Linh và Quan.
Họ vẫn ngồi đó, hai người họ như những pho tượng.
Quan trông như một người vừa bị đánh gục.
Linh thì mặt cắt không còn một giọt máu, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.
Họ đã hiểu.
Họ đã hiểu rằng những gì họ đã làm không chỉ là hành vi sai trái với tôi, mà còn là một sự vi phạm nghiêm trọng các giá trị và sự tin tưởng trong cộng đồng.
Tôi không cảm thấy hả hê.
Tôi cảm thấy một sự trống rỗng.
Công lý không mang lại niềm vui như tôi từng nghĩ.
Nó mang lại sự nhẹ nhõm, nhưng cũng mang theo một nỗi buồn sâu sắc về sự rạn nứt không thể hàn gắn.
Nhưng tôi biết, tôi đã làm đúng.
Và bây giờ, quả bóng đã lăn.
Các vị trưởng lão đã nhìn thấy sự thật.
Và tôi tin tưởng rằng, theo cách của cộng đồng, công lý sẽ được thực thi.
+ There are no comments
Add yours