Trong những ngày sau buổi “giải quyết” tại trung tâm cộng đồng, thế giới của Quan bắt đầu tan rã một cách lặng lẽ.
Không có tiếng còi xe cảnh sát.
Không có luật sư hay thông báo chính thức.
Chỉ là một chuỗi các sự kiện trùng hợp kỳ lạ, như những đợt sóng ngầm vô hình.
Đầu tiên là các nhà cung cấp vải chính của Quan.
Những đối tác lâu năm, những người đã làm ăn với hắn hàng thập kỷ, đột ngột chấm dứt hạn mức tín dụng của hắn.
Không một lời giải thích.
Khi Quan gọi điện, các cuộc gọi của hắn bị chuyển sang hộp thư thoại hoặc bị phớt lờ.
Tiếp theo là các giấy phép nhập khẩu của hắn.
Những giấy phép từng được gia hạn tự động, giờ đây đột ngột bị “xem xét lại” bởi các cơ quan nhà nước.
Việc vận chuyển hàng hóa của Quan bị đình trệ.
Kho hàng của hắn trống rỗng.
Quan gào thét vào điện thoại.
Hắn ta gọi điện cho những người quen, những mối quan hệ mà hắn ta từng tin rằng có thể giúp đỡ.
Nhưng tất cả đều nhận được những câu trả lời mơ hồ hoặc sự im lặng đáng sợ.
“Tôi không hiểu!” Quan nói với Linh, tay hắn ta đập mạnh xuống bàn.
“Cái quái gì đang xảy ra vậy? Tại sao mọi thứ lại sụp đổ đột ngột như vậy?”
Linh nhìn chồng mình với ánh mắt đầy hoảng sợ.
Cô ta không thể giải thích được.
Một cú đánh nữa ập đến.
Một đơn xin vay thương mại lớn từ một ngân hàng mà Quan chưa từng làm việc trước đây, nhưng hắn ta đã hy vọng sẽ cứu vãn tình hình, đột nhiên bị từ chối.
Mặc dù trước đó hắn ta có lịch sử tín dụng tốt với các ngân hàng khác, nhưng lần này, đơn xin của hắn bị từ chối mà không có lý do cụ thể nào.
“Chúng tôi rất tiếc,” nhân viên ngân hàng nói qua điện thoại.
“Hồ sơ của ông không đủ điều kiện vào thời điểm này.”
Không có lời giải thích nào khác.
Không có gì để Quan có thể bám víu vào.
Hắn ta đã từng là một doanh nhân đầy tự tin, người luôn biết cách xoay sở.
Nhưng giờ đây, hắn ta giống như một con rối bị cắt dây.
Hai hợp đồng cung cấp lớn cho các nhà hàng, những hợp đồng mà Quan đã phải rất vất vả mới giành được, cũng đột ngột bốc hơi.
Các chủ nhà hàng gọi điện, xin lỗi một cách gượng gạo và nói rằng họ đã tìm được nhà cung cấp khác.
Quan biết có điều gì đó không ổn.
Tất cả những chuyện này không thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Quá nhiều thứ đang xảy ra cùng một lúc.
Quá nhiều cánh cửa đang đóng sập lại trước mặt hắn ta.
Hắn ta bắt đầu nghi ngờ.
Nghi ngờ rằng có một bàn tay vô hình đang điều khiển tất cả.
Hắn ta nhìn Linh, ánh mắt đầy giận dữ.
“Mày có biết chuyện gì đang xảy ra không?” hắn ta quát lên.
“Có phải con Mai không? Có phải nó đã làm gì không?”
Linh lắc đầu, cô ta cũng không biết.
Cô ta cũng đang hoảng loạn.
Những khoản tiền mà Quan đã chuyển vào tài khoản của cô ta giờ đây trở thành một gánh nặng.
Liệu cô ta có bị liên lụy không?
Cô ta đã tin tưởng Quan, tin rằng hắn ta là một doanh nhân tài giỏi.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đang sụp đổ.
Tôi nhận được tin tức từ Vy.
Cô ấy đã nghe được những tin đồn trong cộng đồng.
Những lời thì thầm về việc Quan đang gặp rắc rối lớn.
Về việc công việc kinh doanh của hắn ta đang trên bờ vực phá sản.
“Mọi chuyện đang diễn ra như Ông Thái đã nói,” Vy nói qua điện thoại.
“Ông ấy không cần phải làm gì lớn tiếng. Chỉ cần một vài lời nói nhỏ, và mọi thứ sẽ tự nó vận hành.”
Tôi cảm thấy một sự lạnh lùng.
Đây không phải là chiến thắng mà tôi đã từng mơ ước.
Nó không phải là một chiến thắng vẻ vang, mà là một sự sụp đổ thầm lặng.
Sự sụp đổ của một gia đình.
Nhưng tôi biết rằng, đó là công lý.
Đó là cách mà cộng đồng đã chọn để thực thi công lý.
Quan đã phá vỡ sự tin tưởng.
Hắn ta đã lừa dối, gian lận, và cố gắng hãm hại tôi.
Và giờ đây, hắn ta đang phải trả giá.
Không phải bằng việc đi tù, mà bằng sự mất mát tất cả những gì hắn ta đã xây dựng bằng những lời dối trá.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mặt trời đang lặn.
Một cảm giác phức tạp dâng trào trong lòng tôi.
Tôi đã giành lại được sự công bằng cho mình.
Nhưng tôi cũng biết rằng, cái giá phải trả cho sự công bằng này là rất lớn.
Mối quan hệ với gia đình tôi đã vỡ nát.
Và có lẽ, sẽ không bao giờ có thể hàn gắn lại được nữa.
+ There are no comments
Add yours