Hai mươi năm sau, Oakhaven trông vẫn vậy, nhưng cảm giác của nó đã thay đổi mãi mãi. Chloe, giờ đã là một người phụ nữ trưởng thành hai mươi tám tuổi, với mái tóc xoăn nâu vẫn bồng bềnh, đang giúp tôi dọn dẹp căn nhà cũ của gia đình.
Chúng tôi đã sống ở đây suốt cuộc đời tôi, và giờ đây, tôi đã quyết định giảm quy mô, chuyển đến một căn nhà nhỏ hơn.
“Mẹ có chắc mình muốn giữ tất cả những thứ này không?” Chloe hỏi, giọng con bé đầy sự kiên nhẫn khi con bé cầm một chiếc hộp cũ kỹ, phủ đầy bụi.
Chiếc hộp được dán nhãn đơn giản: “Pendelton: Ghi chú bài giảng.”
Tôi nhìn chiếc hộp, cảm thấy một chút hoài niệm xen lẫn nỗi cay đắng. Nó chứa đựng những cuốn sách cũ, những ghi chú của tôi từ những ngày còn là sinh viên của Arthur Pendelton. Tôi đã giữ chúng như một kỷ vật của thời điểm mà tôi từng ngưỡng mộ ông ta.
“Mẹ nghĩ mẹ sẽ giữ chúng,” tôi nói. “Đó là một phần của lịch sử mẹ.”
Chloe gật đầu, đặt chiếc hộp xuống sàn.
“Mẹ có muốn con xem qua không?” con bé hỏi. “Để xem có gì đáng giá không?”
“Được thôi, con yêu,” tôi nói, mỉm cười. “Con có thể tìm thấy một vài cuốn sách kiến trúc thú vị.”
Chloe bắt đầu lục lọi trong chiếc hộp. Con bé lật qua những cuốn sách giáo khoa cũ kỹ, những ghi chú viết tay của tôi. Tôi tiếp tục công việc của mình, sắp xếp những kỷ vật gia đình khác.
“Mẹ ơi, cái gì đây?” Chloe hỏi, giọng con bé có một chút tò mò.
Tôi quay lại. Chloe đang cầm một phong bì màu vàng úa, đã được niêm phong cẩn thận. Nó không có địa chỉ người gửi hay người nhận.
“Trông giống một lá thư cũ,” Chloe nói, cẩn thận lật nó trong tay. “Chữ viết tay này… trông quen quen.”
Tôi nhìn lá thư. Nét chữ đó. Tôi sẽ nhận ra nó ở bất cứ đâu. Đó là nét chữ của Arthur Pendelton.
Tim tôi đập mạnh. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi.
“Mở nó ra đi, con yêu,” tôi nói, giọng tôi thì thầm.
Chloe dùng móng tay cẩn thận xé phong bì. Bên trong, là một lá thư viết tay dài, trên những tờ giấy cũng đã úa vàng.
Chloe bắt đầu đọc to, giọng con bé hơi run rẩy.
“Gửi vợ yêu dấu của anh, Elizabeth…”
Tôi nhắm mắt lại. Arthur đã viết lá thư này cho người vợ quá cố của ông ta. Có lẽ trước khi ông ta rời Oakhaven một cách vội vã.
Chloe tiếp tục đọc. Từng câu chữ của Arthur hiện ra, lạnh lẽo và tàn nhẫn, nhưng cũng chứa đựng một sự tuyệt vọng tiềm ẩn.
“Anh biết em sẽ không bao giờ hiểu được những gì anh đã làm. Áp lực để duy trì vẻ ngoài thành công là quá lớn. Anh đã bắt đầu với ý định tốt, anh thề là như vậy. Dự án Heritage Square ban đầu là một giấc mơ.”
Chloe đọc tiếp, giọng con bé nghẹn lại một vài lần. Arthur đã thừa nhận tất cả. Toàn bộ kế hoạch của ông ta với Roger Klein. Việc thổi phồng giá trị tài sản, việc dịch chuyển đường ranh giới một cách tinh vi. Ông ta nói về “nỗi tuyệt vọng tột cùng” và “áp lực đè nặng” để giữ vững địa vị của mình trong cộng đồng.
Ông ta thậm chí còn nói về những lần gặp gỡ bí mật với Klein, thường là vào những buổi tối muộn, tại văn phòng của Klein, sau khi mọi người đã về nhà. Lời nói của Chloe, một đứa trẻ tám tuổi, đã chính xác đến đáng sợ.
Khi Chloe đọc đến phần cuối của lá thư, giọng con bé trở nên căng thẳng.
“Anh biết những gì anh đã làm là sai trái. Nhưng anh không thể thấy lối thoát nào khác. Và anh phải thừa nhận, có những người khác… những người hưởng lợi thầm lặng. Những người trên hội đồng và ban quy hoạch. Họ đã tạo điều kiện. Những ‘điều chỉnh cần thiết’ để giữ cho mọi thứ diễn ra suôn sẻ.”
Tôi mở mắt ra, nhìn Chloe. Nước mắt chảy dài trên má con bé.
“Họ đã biết sao?” Chloe hỏi, giọng con bé vỡ òa. “Những người khác trong thị trấn cũng biết và đã giúp ông ta?”
Tôi gật đầu, cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc. Tôi đã nghi ngờ điều này từ lâu. Arthur không thể làm tất cả một mình. Luôn có những “điều chỉnh” nhỏ, những sự chấp thuận dễ dàng cho các kế hoạch của ông ta.
Lá thư này xác nhận mọi thứ. Nó không chỉ là về một người đàn ông tham lam. Đó là về một mạng lưới đồng lõa tinh vi, nằm sâu trong cấu trúc của thị trấn Oakhaven.
“Ông ta không hề hối hận thực sự, mẹ nhỉ?” Chloe hỏi, nhìn tôi. “Ông ta chỉ hối hận vì bị phát hiện.”
Tôi lắc đầu.
“Không, con yêu,” tôi nói. “Arthur chỉ quan tâm đến bản thân mình.”
Lá thư này không phải là một lời xin lỗi. Đó là một lời thú tội muộn màng, chỉ được viết ra cho người vợ đã khuất của ông ta, có lẽ là một cách để giải tỏa gánh nặng trong lòng ông ta trước khi ông ta chạy trốn.
Nó mang lại cho tôi một cảm giác vindicated lạnh lẽo. Tôi đã đúng. Mọi thứ tôi đã chiến đấu để phơi bày đều là sự thật.
Nhưng nó cũng mang lại một nỗi buồn sâu sắc. Nỗi buồn vì sự tin tưởng đã bị phá vỡ. Nỗi buồn vì một thị trấn đã bị lừa dối trong nhiều thập kỷ.
Và nỗi buồn vì những “người hưởng lợi thầm lặng” kia, những người đã giúp Arthur, có lẽ sẽ không bao giờ bị phơi bày.
Tôi ôm Chloe vào lòng. Con bé đã là người đầu tiên đưa tôi đến sự thật này, và giờ đây, con bé là người đã tìm thấy lời thú tội cuối cùng.
Cảm giác về Arthur Pendelton như một người thầy kính mến đã hoàn toàn tan biến. Thay vào đó là một hình ảnh về một người đàn ông đầy tham vọng, tàn nhẫn, người đã lợi dụng tất cả mọi người xung quanh mình.
Thế là Arthur đã chết trong sự ô nhục, nhưng lời thú tội này đã vĩnh viễn phơi bày bộ mặt thật của ông ta. Nó cũng là một lời nhắc nhở lạnh lùng về sự mong manh của niềm tin và sự dễ dàng của tham nhũng khi nó được che đậy bởi uy tín và quyền lực.
Oakhaven đã trải qua rất nhiều, nhưng lá thư này cho thấy rằng những vấn đề sâu sắc hơn vẫn còn đó, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi cơ hội tiếp theo để xuất hiện.
+ There are no comments
Add yours