Năm năm trôi qua.
Năm năm kể từ ngày tôi bỏ lại Đàn Chiên của Mục Sư phía sau.
Tôi giờ đây là một Elara hoàn toàn khác.
Tôi làm việc tại một văn phòng kế toán nhỏ ở Portland, Oregon.
Công việc của tôi là sắp xếp các con số, kiểm tra sổ sách.
Nó không phải là một công việc thú vị, nhưng nó ổn định và mang lại cho tôi sự bình yên.
Cuộc sống của tôi giờ đây yên bình và không đáng chú ý.
Tôi sống trong một căn hộ nhỏ, với một vài chậu cây xanh trên bệ cửa sổ.
Tôi không còn phải lo sợ tiếng gõ cửa hay ánh mắt dò xét.
Tôi không bao giờ quay lại Đàn Chiên hay liên lạc với Elias.
Nỗi đau của sự mất mát quá lớn.
Nhưng tôi không quên.
Mỗi năm, vào ngày “Thăng thiên” của Amelia, tôi lại nhớ về cô bé.
Tôi nhớ về sự hy sinh của cô bé, về số phận bi thảm của cô bé.
Và tôi nhớ về sức mạnh mà tôi đã tìm thấy, để phơi bày sự thật và tự cứu lấy mình.
Một buổi chiều, khi tôi đang pha một tách trà hoa cúc trong nhà bếp của văn phòng, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh sáng hoàng hôn chiếu qua những tán lá mùa thu, tạo nên một khung cảnh rực rỡ.
Người đồng nghiệp của tôi, một phụ nữ trung niên tên Sarah, đang ngồi ở bàn làm việc, kiểm tra lại số liệu.
“Trông cô có vẻ suy tư, Elara,” Sarah nói, không ngẩng đầu lên.
“Có chuyện gì sao?”
Tôi mỉm cười.
“Không có gì,” tôi trả lời.
“Chỉ là ngắm nhìn hoàng hôn thôi.”
Tôi cầm tách trà hoa cúc của mình, mùi thơm dịu nhẹ của nó xoa dịu tâm hồn tôi.
Tôi quay trở lại bàn làm việc, mở máy tính lên để hoàn thành nốt công việc.
Mọi thứ thật bình thường.
Thật mundane.
Thật yên bình.
Đây là sự bình yên mà tôi đã kiếm được bằng chính đôi tay mình.
Bằng sự dũng cảm và quyết tâm.
Nó là một sự bình yên kiếm được một cách khó khăn.
Nhưng nó là của riêng tôi.
Tôi không còn là cô bé Elara ngây thơ tin vào những lời dối trá.
Tôi là một người phụ nữ độc lập, tự chủ.
Và tôi tự hào về con đường mình đã chọn.
Những vết sẹo từ quá khứ vẫn còn đó.
Những đêm mất ngủ.
Những nỗi sợ hãi bất chợt.
Và những vấn đề về sự tin tưởng vào người khác.
Chúng là một phần của tôi.
Nhưng chúng không định nghĩa tôi.
Chúng chỉ là lời nhắc nhở về nơi tôi đã từng đến.
Và tôi đã đi được bao xa.
Tôi nhìn vào màn hình máy tính, những con số nhảy múa trước mắt tôi.
Một cuộc sống bình thường.
Một cuộc sống mà tôi đã từng nghĩ là không thể.
Nhưng tôi đã đạt được nó.
Và tôi đã tìm thấy tự do.
Đôi khi, tìm thấy tự do không phải là chạy đến một nơi nào đó, mà là rời bỏ một nơi nào đó bạn chưa bao giờ thuộc về.
+ There are no comments
Add yours