Trong những ngày sau đó, thế giới của tôi bị đảo lộn hoàn toàn.
Tôi chạy không ngừng nghỉ, qua những con đường mòn quen thuộc, vào sâu trong rừng.
Tôi không có kế hoạch, không có điểm đến cụ thể.
Chỉ là một bản năng nguyên thủy thôi thúc tôi phải chạy trốn.
Tôi ẩn mình trong rừng suốt đêm, lạnh cóng và đói khát.
Sáng hôm sau, tôi trở về khu vực rìa rừng gần hồ, nơi tôi đã gặp Ms. Albright.
Tôi không dám đến nhà bà ấy, sợ rằng Brother Silas đã tìm đến đó.
Tôi chỉ ngồi đợi, hy vọng bà ấy sẽ xuất hiện.
Và bà ấy đã làm.
Ms. Albright xuất hiện vào buổi trưa, mang theo một giỏ rau củ.
Khi nhìn thấy tôi, bà ấy không ngạc nhiên.
Chỉ có một ánh mắt buồn bã.
“Seraphina đã nổi điên,” bà ấy nói, đưa cho tôi một củ cà rốt.
“Bà ấy nói con đã bị ma quỷ ám ảnh, đã phản bội Đàn Chiên. Bà ấy đã chính thức ‘trục xuất’ con.”
Tôi gặm củ cà rốt, vị ngọt của nó thật lạ lẫm trên lưỡi tôi.
“Con biết,” tôi nói, giọng tôi khô khốc.
“Con đã nói với bà ấy mọi thứ. Về thuốc sắc. Về DNA.”
Ms. Albright lắc đầu.
“Bà ấy sẽ không bao giờ tin. Những kẻ mù quáng nhất sẽ càng tin bà ấy hơn. Nhưng một số người khác… họ bắt đầu có những nghi ngờ.”
“Thế còn cha con?” tôi hỏi.
Ms. Albright nhìn tôi một lúc lâu.
“Elias,” bà ấy nói, giọng bà ấy đầy sự tiếc nuối.
“Anh ấy đã đến tìm tôi ngay sau khi con bỏ chạy. Anh ấy đã để lại cái này cho con.”
Bà ấy đưa cho tôi một gói nhỏ, được bọc trong một mảnh vải cũ.
Bên trong là một ít tiền mặt, không nhiều, nhưng đủ để tôi sống sót trong vài tuần.
Và một vài giấy tờ tùy thân cũ kỹ, một bản sao giấy khai sinh và một thẻ thư viện cũ mà Elias đã lén lút làm cho tôi khi tôi còn nhỏ.
Elias đã làm điều này.
Ông ấy đã không thể đứng ra bảo vệ tôi một cách công khai.
Nhưng ông ấy đã lặng lẽ giúp tôi thoát đi.
Nước mắt tôi bắt đầu lăn dài trên má.
“Ông ấy có nói gì không?” tôi hỏi.
Ms. Albright lắc đầu.
“Chỉ là ‘con bé cần phải an toàn’. Anh ấy trông rất đau khổ, Elara. Tôi nghĩ anh ấy đã mất tất cả.”
Tôi cảm thấy một nỗi đau nhói trong tim.
Cha tôi.
Ông ấy đã phải chịu đựng quá nhiều.
“Cô ấy có bị làm sao không?” tôi hỏi, giọng tôi khàn đặc.
“Seraphina?”
Ms. Albright thở dài.
“Bà ấy vẫn còn quyền lực, nhưng không còn như trước. Một số tín đồ cuồng tín vẫn tin vào bà ấy. Nhưng các Trưởng Lão khác, họ bắt đầu chất vấn bà ấy về những lời buộc tội của con. Danh tiếng của bà ấy bị tổn hại nghiêm trọng. Nhưng Đàn Chiên… nó vẫn tồn tại.”
Đó là một sự an ủi nhỏ nhoi.
Seraphina sẽ không còn được tôn sùng như một vị thánh.
Nhưng bà ấy vẫn có những tín đồ.
Và Đàn Chiên vẫn là một nhà tù cho những người khác.
Tôi cảm thấy mình hoàn toàn kiệt sức.
Ms. Albright đã cho tôi một chiếc túi vải cũ với một ít quần áo và vài vật dụng thiết yếu.
“Con phải đi, Elara,” bà ấy nói.
“Càng xa càng tốt. Tôi sẽ không nói với ai con đã đi đâu. Hãy tìm một cuộc sống mới.”
Tôi gật đầu, cầm lấy chiếc túi.
“Cảm ơn cô, Ms. Albright,” tôi nói, giọng tôi nghẹn lại vì xúc động.
“Cảm ơn cô vì tất cả mọi thứ.”
Tôi đi bộ ra khỏi khu rừng, vào con đường lớn dẫn đến thị trấn.
Thế giới bên ngoài hiện ra trước mắt tôi, rộng lớn và xa lạ.
Tôi chưa bao giờ đặt chân ra khỏi Đàn Chiên, ngoại trừ những chuyến đi ngắn đến thị trấn với sự giám sát.
Giờ đây, tôi hoàn toàn một mình.
Những tháng đầu tiên bên ngoài Đàn Chiên thật sự khó khăn.
Tôi không biết gì về thế giới này.
Tôi không biết cách sử dụng tiền.
Tôi không biết cách tìm một nơi để ở.
Tôi không biết cách kiếm sống.
Tôi làm đủ mọi công việc lặt vặt, từ rửa bát trong nhà hàng đến dọn dẹp phòng khách sạn.
Tôi ngủ ở những nơi tạm bợ, đôi khi là trong công viên, đôi khi là trong một căn phòng trọ tồi tàn.
Tôi thường xuyên cảm thấy cô đơn, sợ hãi và lạc lõng.
Mỗi khi tôi nhìn thấy một người giống Brother Silas, tim tôi lại đập thình thịch.
Mỗi khi tôi nghe thấy một giọng nói giống Seraphina, tôi lại giật mình.
Những hình ảnh về Đàn Chiên, về Amelia, về những “thuốc sắc” cứ ám ảnh tôi trong giấc ngủ.
Tôi nhớ về cha tôi, về ánh mắt buồn bã của ông.
Tôi nhớ về Ms. Albright, về sự tử tế của bà ấy.
Tôi nhớ về Amelia, về số phận bi thảm của cô bé.
Tôi biết mình đã mất tất cả.
Tôi đã mất gia đình.
Tôi đã mất cộng đồng.
Tôi đã mất tuổi thơ.
Nhưng tôi cũng đã giành lại được một thứ.
Tự do.
Một sự tự do đầy cay đắng, nhưng nó là của tôi.
Và tôi sẽ không bao giờ đánh đổi nó để lấy bất cứ thứ gì khác.
Tôi học cách sống.
Tôi học cách tin tưởng vào chính mình.
Tôi học cách tồn tại trong một thế giới mà tôi chưa từng biết đến.
Và mỗi ngày, tôi lại trở nên mạnh mẽ hơn một chút.
+ There are no comments
Add yours