Chapter 3: Sự Cô Lập Từ Đàn Chiên

#content-1

Mấy ngày sau, không khí trong Đàn Chiên trở nên nặng nề hơn đối với tôi.

Mỗi ánh mắt, mỗi lời thì thầm đều như mang một ý nghĩa mới.

Tôi cảm thấy như mình đang bị soi mói.

Tôi biết mình không thể cứ giữ im lặng.

Những gì tôi đã tìm thấy trong chiếc hộp sắt của cha tôi không cho phép tôi làm điều đó.

Tôi cần phải tìm hiểu thêm.

Và Trưởng Lão Maeve Holloway là người duy nhất có thể có những câu trả lời mà tôi cần, ngoài cha mẹ tôi.

Trưởng Lão Maeve là một trong những thành viên lâu đời nhất và được kính trọng nhất của Đàn Chiên.

Bà là một người phụ nữ với mái tóc bạc như tuyết, luôn búi cao gọn gàng.

Đôi mắt bà sâu thẳm, chứa đựng cả một kho tàng lịch sử của cộng đồng.

Bà không nói nhiều, nhưng mỗi lời bà nói ra đều được coi là ý Chúa.

Tôi đợi một buổi chiều, khi Trưởng Lão Maeve đang ngồi một mình trong khu vườn thảo mộc, chăm sóc những cây thuốc.

Bà luôn dành thời gian ở đó, tin rằng những loài cây đó là món quà của Người Chăn Chiên để chữa lành.

Tôi đi bộ đến gần bà, từng bước chân đều cẩn trọng.

Tim tôi đập thình thịch.

“Trưởng Lão Maeve,” tôi nói, giọng tôi khẽ khàng.

Bà quay đầu lại, đôi mắt màu đá phiến nhìn thẳng vào tôi.

Không có nụ cười, không có sự chào đón nồng nhiệt.

Chỉ là một ánh nhìn thăm dò.

“Elara,” bà đáp, giọng nói của bà khô khan như lá cây khô.

“Con đến đây làm gì?”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Con có một vài câu hỏi, thưa Trưởng Lão.”

Bà tiếp tục cắt tỉa một cành oải hương khô.

“Con có thể hỏi.”

“Về Amelia,” tôi nói, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy.

“Con đã xem qua một số tài liệu cũ và con thấy có những điều… bất thường về cái chết của cô bé.”

Bàn tay của Trưởng Lão Maeve khựng lại.

Con dao cắt tỉa vẫn giữ nguyên vị trí giữa không trung.

“Amelia đã thăng thiên lên với Người Chăn Chiên,” bà nói, giọng bà lạnh lẽo.

“Đó là ý Chúa. Chúng ta không được chất vấn ý Chúa.”

“Nhưng những tài liệu con đọc được,” tôi tiếp tục, cố gắng không tỏ ra sợ hãi.

“Nó nói về những cơn co giật, về sức khỏe suy giảm sau những buổi thanh tẩy của Sister Seraphina. Con… con cũng đã trải qua những điều tương tự.”

Ánh mắt của Trưởng Lão Maeve trở nên sắc lạnh.

Bà đặt con dao xuống, nhìn thẳng vào tôi.

“Con đang đặt câu hỏi về đức tin của Sister Seraphina?” bà hỏi, từng lời như những viên đá dội xuống.

“Con đang đặt câu hỏi về các nghi lễ linh thiêng của Đàn Chiên?”

“Không phải con đang chất vấn đức tin,” tôi vội vàng nói, cố gắng thanh minh.

“Con chỉ muốn hiểu. Nếu những gì xảy ra với Amelia là do bệnh tật, thì lẽ ra chúng ta phải tìm cách chữa trị. Tại sao lại bỏ qua những lời khuyên của người ngoài về việc đưa cô bé đến bệnh viện?”

Trưởng Lão Maeve đứng dậy, xoay người hoàn toàn đối mặt với tôi.

Bà cao hơn tôi nhiều, và bóng bà phủ lên tôi, khiến tôi cảm thấy nhỏ bé và yếu ớt.

“Những lời khuyên của người ngoài là những cám dỗ của thế tục,” bà nói, giọng bà vang vọng như thể đang đọc kinh.

“Thế giới bên ngoài là nơi đầy rẫy ô uế, nơi tâm hồn bị nhiễm độc bởi những kiến thức sai lầm. Người Chăn Chiên chỉ có thể bảo vệ chúng ta nếu chúng ta hoàn toàn tin tưởng vào các phương pháp của Người.”

“Nhưng Amelia đã chết,” tôi nói, không thể kìm nén sự tức giận trong giọng nói của mình.

“Cô bé mới bảy tuổi. Có phải đó là sự hy sinh cần thiết? Hay là một sự vô trách nhiệm?”

Một tiếng thở dài phát ra từ Trưởng Lão Maeve.

“Con đang bị những suy nghĩ độc hại quấy rầy, Elara,” bà nói, giọng bà có chút thương hại, nhưng cũng đầy sự răn đe.

“Linh hồn con đang bị thử thách. Con cần phải tìm đến sự hướng dẫn của Sister Seraphina, để bà ấy giúp con thanh tẩy những suy nghĩ đen tối này.”

“Mẹ Seraphina… con không chắc mẹ ấy có thể giúp,” tôi thì thầm.

Trưởng Lão Maeve nhìn tôi một cái nhìn cuối cùng, đầy ý nghĩa.

“Con nên cẩn thận với những gì con nghĩ và những gì con nói ra, Elara,” bà nói.

“Đàn Chiên là nơi bảo vệ chúng ta, nhưng nó cũng không dung thứ cho những kẻ mang trong mình hạt giống của sự nghi ngờ. Đức tin cần phải vững chắc như đá tảng.”

Sau đó, bà quay lưng lại với tôi, tiếp tục công việc của mình với những cây thảo mộc, như thể tôi chưa bao giờ ở đó.

Tôi đứng đó một lúc, cảm thấy như một bức tường vô hình vừa sụp đổ quanh mình.

Tôi đã hy vọng tìm thấy sự thông cảm, hoặc ít nhất là một lời giải thích.

Thay vào đó, tôi chỉ gặp phải sự khước từ và một lời cảnh báo.

Tôi quay người, bước đi, cảm thấy đôi vai mình trĩu nặng.

Khi tôi trở về khu nhà ở, ánh mắt của Brother Silas Cross đã đợi tôi.

Brother Silas là một người đàn ông to lớn, với vẻ mặt luôn nghiêm nghị.

Anh ta là một trong những người sùng đạo nhất của Seraphina, luôn làm theo mọi mệnh lệnh của bà mà không chút nghi ngờ.

Anh ta thường được giao nhiệm vụ “giữ gìn trật tự” trong Đàn Chiên.

Anh ta đứng tựa vào cột gỗ của khu nhà chung, khoanh tay.

Anh ta không nói gì.

Chỉ nhìn.

Nhưng cái nhìn đó đủ để khiến tôi cảm thấy bị theo dõi.

Nó nói lên rằng anh ta đã biết tôi đã nói chuyện với Trưởng Lão Maeve.

Và có lẽ anh ta đã nghe thấy.

Hay tệ hơn, có người đã nói với anh ta.

Tôi bước nhanh hơn, cố gắng lờ đi ánh mắt của anh ta.

Nhưng tôi có thể cảm nhận được anh ta đang dõi theo tôi cho đến khi tôi khuất dạng.

Tối hôm đó, tại buổi cầu nguyện chung, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.

Mẹ Seraphina đứng trên bục, giọng bà vang vọng trong căn phòng.

Bà nói về “những linh hồn lạc lối”, về “sự thử thách của đức tin” và “những lời thì thầm của thế gian đang cố gắng gieo rắc sự nghi ngờ vào tâm hồn của những tín đồ yếu đuối”.

Ánh mắt bà lướt qua đám đông và dừng lại ở tôi.

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Nhưng đủ để tôi hiểu.

Bà đang nói về tôi.

Sau buổi cầu nguyện, một vài chị em trong Đàn Chiên, những người mà tôi đã coi là bạn bè, tránh né ánh mắt của tôi.

Họ không trò chuyện với tôi như thường lệ.

Thậm chí có người còn thì thầm gì đó khi tôi đi ngang qua, rồi nhanh chóng im lặng.

Cảm giác bị cô lập bắt đầu len lỏi.

Seraphina không trực tiếp đối đầu với tôi.

Bà không cần phải làm vậy.

Bà chỉ cần gieo rắc hạt giống nghi ngờ.

Bà chỉ cần biến tôi thành một “linh hồn lạc lối” trong mắt cộng đồng.

Và Đàn Chiên sẽ tự làm phần còn lại.

Tôi cảm thấy như mình đang bị một bức tường vô hình bao vây.

Bức tường được xây dựng bằng ánh mắt nghi ngờ, bằng những lời thì thầm.

Bằng chính đức tin mù quáng của những người xung quanh tôi.

Cha tôi, Brother Elias, cũng có mặt trong buổi cầu nguyện.

Ông nhìn tôi, ánh mắt ông chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm.

Ông không nói gì.

Ông không thể nói gì.

Sự sợ hãi của ông đối với Seraphina và Đàn Chiên lớn hơn cả mong muốn bảo vệ tôi, ít nhất là ở nơi công cộng.

Nhưng ánh mắt ấy, nó nói lên tất cả.

Nó nói rằng ông biết tôi đang trải qua điều gì.

Nó nói rằng ông bất lực.

Và nó nói rằng ông cũng đang sợ hãi.

Khi tôi trở về phòng, tôi cảm thấy một nỗi cô đơn tột độ.

Tôi không thể nói chuyện với bất cứ ai trong Đàn Chiên.

Không ai sẽ lắng nghe.

Không ai sẽ tin tôi.

Tất cả họ đều bị tẩy não bởi những lời giáo huấn của Seraphina.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, vào màn đêm đen kịt.

Ánh trăng đã lặn.

Chỉ còn là bóng tối.

Tôi phải tự mình tìm ra câu trả lời.

Tôi phải tự mình tìm kiếm sự giúp đỡ.

Nếu Trưởng Lão Maeve không thể hoặc không muốn giúp, thì tôi phải tìm một con đường khác.

Một con đường nằm ngoài Đàn Chiên.

Một con đường mà tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Nhưng bây giờ, tôi không còn lựa chọn nào khác.

Tôi sẽ không chờ đợi để bị “thanh tẩy” đến chết.

Tôi sẽ không chờ đợi để trở thành một Amelia thứ hai.

Tôi phải hành động.

Và tôi phải hành động một mình.

You May Also Like

More From Author

+ There are no comments

Add yours