Chapter 4: Lời Thì Thầm Từ Bên Ngoài

#content-1

Sự cô lập ngày càng siết chặt.

Mỗi ngày trôi qua, tôi càng cảm thấy mình như một kẻ bị ruồng bỏ trong chính cộng đồng của mình.

Tôi không còn được mời tham gia vào các hoạt động chung.

Những lời hỏi han, dù là xã giao, cũng đã biến mất.

Chỉ còn lại những ánh mắt lướt qua, những lời thì thầm bị ngắt quãng khi tôi lại gần.

Tôi biết Seraphina đang cố gắng đẩy tôi ra rìa, để lời nói của bà có trọng lượng hơn những gì tôi có thể nói.

Mặc dù đau đớn, nhưng tôi biết tôi không thể để mình gục ngã.

Tôi không có ai để tin tưởng trong Đàn Chiên, ngoài cha tôi, nhưng ông lại bị nỗi sợ hãi và mặc cảm tội lỗi trói buộc.

Ông chỉ có thể nhìn tôi bằng ánh mắt thương xót, nhưng không hành động.

Trong những lúc tuyệt vọng nhất, tôi nhớ lại những câu chuyện mà cha tôi thường kể khi tôi còn nhỏ.

Những câu chuyện về những người từng sống trong Đàn Chiên nhưng đã rời đi.

Hầu hết họ đều bị coi là “những linh hồn yếu đuối, không thể chịu đựng được sự tinh khiết của Người Chăn Chiên.”

Nhưng có một cái tên cứ vẩn vơ trong tâm trí tôi: Ms. Albright.

Ms. Albright là một chuyên gia thảo dược, một phụ nữ có tài năng đặc biệt trong việc chữa bệnh bằng các loại cây cỏ.

Bà ấy đã từng là thành viên của Đàn Chiên, và bà ấy rất thân với cha tôi.

Tôi nhớ cha tôi từng kể về những buổi chiều ông và Ms. Albright cùng nhau đi hái lá, hoa và rễ cây trong rừng.

Họ nói chuyện về công dụng của từng loại, về cách chúng có thể mang lại sự chữa lành.

Nhưng sau đó, bà ấy đột nhiên rời đi.

Không ai trong Đàn Chiên nói về bà ấy nữa.

Tên của bà ấy bị xóa khỏi các bản ghi chép, và những người còn nhớ bà ấy thì nói về bà ấy như một “kẻ ngoại đạo”, người đã “mất niềm tin vào con đường của Người Chăn Chiên.”

Tôi nhớ một lần, khi tôi còn rất nhỏ, tôi đã hỏi mẹ Seraphina tại sao Ms. Albright lại rời đi.

Mẹ tôi chỉ trả lời bằng một cái bĩu môi khinh miệt.

“Cô ta đã bị lạc lối, Elara,” mẹ tôi nói.

“Cô ta tin vào những lời thì thầm của thế gian hơn là sự khôn ngoan của Đàn Chiên. Cô ta đã cố gắng mang những phương pháp ‘chữa lành’ của mình vào cộng đồng, những phương pháp không được ban phước. Cô ta đã nghi ngờ sự tinh khiết của các thuốc sắc.”

Lúc đó, tôi không hiểu ý nghĩa của những lời đó.

Nhưng bây giờ, chúng vang vọng trong tâm trí tôi với một ý nghĩa hoàn toàn khác.

“Nghi ngờ sự tinh khiết của các thuốc sắc.”

Điều đó có nghĩa là Ms. Albright đã có những lo ngại về những gì Seraphina đang làm.

Bà ấy đã từng cố gắng cảnh báo.

Và có lẽ đó là lý do bà ấy bị trục xuất.

Ms. Albright có thể là người duy nhất tôi có thể tin tưởng.

Một người đã từng ở trong Đàn Chiên, hiểu được những quy tắc của nó, nhưng đã thoát ra.

Một người có kiến thức về thảo dược, có thể hiểu được những gì có thể có trong “thuốc sắc” của Seraphina.

Và một người có thể giữ bí mật.

Tìm Ms. Albright không phải là một nhiệm vụ dễ dàng.

Sau khi bà ấy rời đi, không ai trong Đàn Chiên nói về nơi bà ấy đã đến.

Bà ấy biến mất như một bóng ma.

Nhưng tôi nhớ cha tôi từng nói bà ấy sống gần hồ, ở rìa khu rừng của cộng đồng.

Không quá xa để đi bộ, nhưng đủ xa để tách biệt khỏi mọi người.

Một buổi sáng, tôi nói với mẹ Seraphina rằng tôi muốn đi hái những loại quả mọng dại ở rìa rừng để làm mứt.

Mẹ tôi gật đầu, bận rộn với công việc của bà.

“Nhớ cẩn thận, Elara,” bà nói, không ngẩng đầu lên.

“Đừng đi quá xa.”

“Vâng, mẹ,” tôi đáp, cầm lấy chiếc giỏ của mình.

Tôi biết tôi đang mạo hiểm.

Nếu Brother Silas hay bất cứ ai khác nhìn thấy tôi đi theo hướng hồ, tôi sẽ gặp rắc rối.

Nhưng tôi không còn quan tâm đến những rắc rối nhỏ nhặt nữa.

Tôi đang chơi một trò chơi lớn hơn nhiều.

Tôi bước nhanh qua những con đường mòn quen thuộc, rồi rẽ vào một con đường nhỏ khác, ít người qua lại hơn.

Con đường dẫn sâu vào rừng, nơi những cây cổ thụ cao vút che khuất ánh sáng mặt trời.

Không khí mát mẻ và ẩm ướt.

Mùi đất và lá cây mục nồng nặc.

Tôi đi bộ khoảng nửa giờ, luôn cảnh giác với mọi âm thanh xung quanh.

Tôi lắng nghe tiếng chim hót, tiếng lá xào xạc dưới chân mình.

Cuối cùng, tôi nhìn thấy một khoảng trống giữa những thân cây.

Và một ngôi nhà nhỏ, cũ kỹ, được xây bằng gỗ thô ráp, với một khu vườn nhỏ trồng đầy các loại thảo mộc.

Đó chắc chắn là nhà của Ms. Albright.

Tim tôi đập mạnh hơn.

Đây là cơ hội duy nhất của tôi.

Tôi đi chậm rãi về phía ngôi nhà.

Không có hàng rào, không có chó giữ nhà.

Chỉ có sự yên bình và tĩnh lặng.

Tôi đứng trước cửa nhà, hít một hơi thật sâu.

Tôi gõ cửa.

Một tiếng gõ nhẹ, như tiếng tim tôi đập.

Không có tiếng trả lời.

Tôi gõ thêm lần nữa, mạnh hơn một chút.

Một lúc sau, cánh cửa hé mở.

Một người phụ nữ lớn tuổi, với mái tóc bạc tết gọn gàng và đôi mắt xanh thông minh, nhìn ra.

Bà ấy trông gầy gò, nhưng ánh mắt bà ấy lại đầy sức sống.

Đôi mắt đó đã nhìn thấy quá nhiều.

“Cô… cô là ai?” bà ấy hỏi, giọng nói của bà ấy khàn khàn.

“Tôi là Elara,” tôi nói, cố gắng nở một nụ cười thân thiện nhất có thể.

“Con gái của Elias Finch.”

Khuôn mặt của Ms. Albright biến sắc.

Đôi mắt bà ấy mở to, và bà ấy lùi lại một bước, như thể tôi là một bóng ma.

“Elara?” bà ấy thì thầm.

“Con gái của Elias. Con trông rất giống Amelia.”

Một nỗi buồn thoáng qua trong ánh mắt bà ấy.

Bà ấy nhớ Amelia.

Điều đó khiến tôi có một chút hy vọng.

“Tôi cần nói chuyện với cô,” tôi nói, giọng tôi khẩn khoản.

“Về mẹ tôi, Seraphina. Và về những thuốc sắc của bà ấy. Con nghĩ… con nghĩ chúng đang làm hại con. Giống như chúng đã làm hại Amelia.”

Ms. Albright nhìn tôi một lúc lâu, như thể đang cân nhắc mọi lời tôi nói.

Tôi có thể thấy sự sợ hãi trong mắt bà ấy, nhưng cũng có một chút gì đó khác.

Một tia lửa.

Một tia lửa của sự tức giận bị dập tắt từ lâu.

Cuối cùng, bà ấy thở dài, mở rộng cánh cửa.

“Vào đi, Elara,” bà ấy nói.

“Chúng ta cần nói chuyện.”

Tôi bước vào nhà của Ms. Albright, cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ.

Đây là một bước đi mạo hiểm.

Nhưng có lẽ, đây cũng là bước đầu tiên để tôi tìm thấy sự thật.

Và để tôi được tự do.

You May Also Like

More From Author

+ There are no comments

Add yours