Bước vào ngôi nhà của Ms. Albright giống như bước vào một thế giới khác.
Mùi thảo mộc khô, đất và sách cũ lấp đầy không khí.
Những bó cây khô treo lủng lẳng từ trần nhà.
Những kệ gỗ chất đầy lọ thủy tinh chứa các loại lá, rễ và hoa.
Ngôi nhà nhỏ nhưng ấm cúng, một sự tương phản hoàn toàn với sự khắc khổ, lạnh lẽo của Đàn Chiên.
Ms. Albright ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, chỉ tay vào một chiếc ghế đối diện tôi.
“Kể cho tôi nghe đi,” bà ấy nói, giọng bà ấy trầm và nghiêm túc.
“Tất cả mọi thứ.”
Tôi bắt đầu kể.
Từ buổi dã ngoại mùa hè, chiếc bia mộ gỗ của Amelia, ánh mắt kinh hoàng của cha tôi, và ống tiêm trong túi mẹ Seraphina.
Tôi kể về những cơn ốm nặng của mình sau mỗi buổi “thanh tẩy”.
Và cuối cùng, tôi kể về những bản ghi chép y tế mà tôi tìm thấy trong hộp sắt của cha tôi.
Tôi nói về “các cơn co giật không rõ nguyên nhân” và “sức khỏe suy giảm nhanh chóng” của Amelia.
Tôi nói về những ghi chú của người y tá bị Seraphina gạch bỏ.
Ms. Albright lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt bà ấy không rời khỏi tôi.
Khi tôi nói về những triệu chứng của mình, bà ấy khẽ gật đầu, như thể đã biết trước điều đó.
Khi tôi kết thúc câu chuyện, có một sự im lặng kéo dài.
Tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ.
Ms. Albright hít một hơi thật sâu.
“Tôi đã lo sợ điều này,” bà ấy nói, giọng bà ấy chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc.
“Tôi đã cố gắng cảnh báo Elias nhiều năm trước.”
Tôi nhìn bà ấy, trái tim tôi đập mạnh.
“Cô đã biết?” tôi hỏi.
Bà ấy gật đầu.
“Tôi là một chuyên gia thảo dược, Elara. Tôi biết công dụng của các loại cây. Tôi biết sự khác biệt giữa thuốc chữa bệnh và… thứ gì đó khác.”
“Seraphina tin rằng bà ấy đang thanh tẩy linh hồn của các con,” Ms. Albright tiếp tục, ánh mắt bà ấy nhìn xa xăm.
“Bà ấy tin rằng các con được sinh ra với một ‘khiếm khuyết linh hồn’, một sự ‘ô uế’ cần được loại bỏ. Đó là lý do bà ấy bị ám ảnh bởi sự tinh khiết.”
“Khiếm khuyết linh hồn?” tôi hỏi, bối rối.
“Tại sao?”
“Điều đó không quan trọng,” Ms. Albright nói.
“Điều quan trọng là bà ấy sử dụng những loại thảo mộc có thể làm suy yếu cơ thể, thậm chí là giết chết nếu dùng quá liều hoặc trong thời gian dài. Bà ấy pha chế những ‘thuốc sắc’ đó với niềm tin rằng chúng đang ‘thanh tẩy’, nhưng thực chất chúng đang đầu độc.”
“Tôi đã cố gắng nói với các Trưởng Lão khác,” bà ấy nói, giọng bà ấy đầy sự cay đắng.
“Tôi đã cố gắng nói với Elias. Nhưng Seraphina có sức ảnh hưởng quá lớn. Bà ấy đã thuyết phục mọi người rằng tôi là một kẻ ngoại đạo, một kẻ đã bị ‘lạc lối’ bởi kiến thức thế tục. Rằng tôi đang gieo rắc sự nghi ngờ vào đức tin của Đàn Chiên.”
“Và đó là lý do cô phải rời đi?” tôi hỏi.
“Tôi không có lựa chọn nào khác,” bà ấy nói, ánh mắt bà ấy trở nên kiên quyết.
“Nếu tôi ở lại, họ sẽ buộc tội tôi là kẻ tà giáo. Hoặc tệ hơn.”
Ms. Albright đứng dậy, đi đến một chiếc tủ gỗ.
Bà ấy lấy ra một cuốn sổ tay cũ và một chiếc bút chì.
“Con gái, con đã đến đúng người rồi,” bà ấy nói, quay lại nhìn tôi.
“Tôi không thể giúp con trực tiếp. Tôi sợ hãi quyền lực của Seraphina và Đàn Chiên. Nhưng tôi có thể chỉ cho con cách tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài.”
Bà ấy viết nhanh một địa chỉ và một vài dòng chữ trong cuốn sổ tay.
“Đây là một phòng thí nghiệm tư nhân ở Portland,” bà ấy nói, đưa cho tôi tờ giấy.
“Họ có thể phân tích bất kỳ loại chất lỏng nào và cho con biết chính xác nó chứa gì. Và đây là một dịch vụ chuyển phát đáng tin cậy. Họ sẽ giúp con gửi mẫu đi một cách an toàn.”
Tôi cầm lấy tờ giấy, cảm thấy như mình vừa được trao một tia sáng giữa bóng tối.
“Làm sao con có thể trả tiền cho họ?” tôi hỏi, lo lắng.
Chúng tôi không có tiền trong Đàn Chiên.
Ms. Albright mỉm cười một cách buồn bã.
“Tôi có một ít tiền tiết kiệm,” bà ấy nói.
“Hãy coi đó là khoản bồi thường cho những gì tôi đã không thể làm được cho Amelia.”
“Nhưng con phải rất cẩn thận, Elara,” bà ấy cảnh báo, giọng bà ấy trở nên nghiêm trọng.
“Seraphina sẽ không bao giờ để sự thật này bị phơi bày. Bà ấy sẽ làm mọi cách để bảo vệ danh tiếng và quyền lực của mình. Có những con rắn bên trong Đàn Chiên. Những kẻ mù quáng tin vào Seraphina và sẽ làm theo mọi mệnh lệnh của bà ấy.”
“Brother Silas,” tôi thì thầm.
Bà ấy gật đầu.
“Anh ta là một trong số đó. Anh ta luôn là một kẻ trung thành mù quáng. Con phải hành động trong bí mật tuyệt đối. Đừng để bất cứ ai nghi ngờ con đang làm gì.”
“Và một điều nữa,” Ms. Albright nói, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Con cần phải có một mẫu tóc của mình. Để họ có thể so sánh DNA.”
“So sánh DNA?” tôi hỏi, bối rối.
Bà ấy do dự một chút.
“Amelia… cô bé có một số đặc điểm khác thường. Nhưng Seraphina tin rằng đó là do ‘khiếm khuyết linh hồn’. Một sự ‘ô uế’ từ một mối quan hệ không được ban phước.”
“Ý cô là sao?” tôi hỏi, cảm thấy một sự lạnh buốt khác chạy dọc sống lưng.
“Không có gì,” Ms. Albright vội vàng nói, như thể bà ấy đã nói quá nhiều.
“Chỉ là… hãy gửi một mẫu tóc của con. Để họ có thể xác định mọi thứ một cách chính xác.”
Tôi nhìn tờ giấy trong tay.
Địa chỉ phòng thí nghiệm.
Phương thức gửi mẫu.
Một tia hy vọng lóe lên, nhưng cùng với đó là một gánh nặng mới.
Tôi không chỉ phải chứng minh rằng thuốc sắc đang gây hại.
Tôi còn phải đối mặt với một bí mật tiềm ẩn khác về Amelia, và có lẽ là về chính mình.
Tôi đứng dậy.
“Cảm ơn cô, Ms. Albright,” tôi nói, giọng tôi nghẹn lại vì xúc động.
“Con sẽ không quên ơn cô.”
Bà ấy gật đầu.
“Hãy cẩn thận, Elara,” bà ấy nói.
“Cẩn thận với những gì con tìm thấy. Sự thật có thể rất đau đớn. Nhưng nó là của con.”
Tôi quay ra khỏi ngôi nhà của Ms. Albright, với một cảm giác mới lạ.
Không còn là sự cô đơn và tuyệt vọng.
Mà là một sự pha trộn giữa hy vọng, quyết tâm và nỗi sợ hãi.
Con đường phía trước sẽ đầy rẫy nguy hiểm.
Nhưng tôi đã có một kế hoạch.
Và tôi đã có một đồng minh.
Mặc dù bà ấy không thể công khai giúp đỡ, nhưng những thông tin bà ấy cung cấp còn quý giá hơn bất kỳ sự giúp đỡ nào khác.
Tôi sẽ phải hành động một cách bí mật, như một bóng ma trong chính cộng đồng của mình.
Tôi sẽ phải lén lút lấy mẫu, gửi chúng đi, và chờ đợi kết quả.
Và tôi biết, mọi thứ sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Sự thật, dù có đau đớn đến đâu, cũng là điều duy nhất có thể giải thoát tôi.
Và tôi đã sẵn sàng để đón nhận nó.
+ There are no comments
Add yours