Chapter 6: Lấy Mẫu Trong Bóng Tối

#content-1

Trở về Đàn Chiên, tôi cảm thấy như mình đang mang theo một bí mật khổng lồ.

Tờ giấy của Ms. Albright được giấu cẩn thận trong lớp áo lót của tôi, ép chặt vào lồng ngực tôi.

Nó là lời hứa của sự thật, nhưng cũng là gánh nặng của nguy hiểm.

Kể từ khi tôi nói chuyện với Trưởng Lão Maeve, sự giám sát đối với tôi đã trở nên rõ ràng hơn.

Brother Silas dường như luôn xuất hiện ở bất cứ nơi nào tôi đi.

Anh ta không trực tiếp nói chuyện với tôi, nhưng ánh mắt anh ta luôn dõi theo tôi, nặng nề và đầy nghi ngờ.

Mẹ Seraphina cũng thường xuyên đến phòng tôi, không phải để trò chuyện thân mật, mà là để kiểm tra.

Bà ấy sẽ hỏi tôi đang đọc sách gì, đang nghĩ gì.

Bà ấy sẽ nhìn lướt qua mọi ngóc ngách trong phòng, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó.

Điều đó khiến việc lấy mẫu trở nên cực kỳ khó khăn.

Tôi cần một mẫu “thuốc sắc” mới nhất của Seraphina.

Và một mẫu tóc của chính mình.

Tôi không thể hành động một cách vội vàng.

Tôi phải chờ đợi cơ hội hoàn hảo.

Cơ hội đó đến vào một buổi tối, khi Seraphina chuẩn bị cho buổi “thanh tẩy” hàng tháng của tôi.

Bà ấy sẽ để lọ thuốc sắc trên bàn thờ nhỏ trong phòng bà ấy, trước khi gọi tôi đến.

Đó là khoảnh khắc duy nhất mà tôi biết chắc rằng lọ thuốc sẽ không bị ai canh giữ.

Và đó cũng là khoảnh khắc tôi có thể hành động.

Tôi đợi đến khi mọi người trong Đàn Chiên đã đi ngủ.

Tôi có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa sổ, và tiếng dế kêu vang vọng từ bên ngoài.

Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.

Tôi biết mình phải nhanh chóng.

Chỉ vài phút.

Tôi rón rén bước ra khỏi giường.

Sàn nhà kêu cót két dưới chân tôi, mỗi tiếng động đều như tiếng sét đánh ngang tai.

Tôi phải tựa người vào tường, di chuyển từng chút một.

Phòng của Seraphina ở cuối hành lang, đối diện với phòng của cha tôi.

Nếu ai đó thức dậy, tôi sẽ bị phát hiện ngay lập tức.

Khi đến cửa phòng Seraphina, tôi cẩn thận vặn nắm cửa.

Tôi đã để ý thấy mẹ tôi không bao giờ khóa cửa phòng bà ấy trong đêm.

Bà ấy tin rằng không có gì cần phải giấu giếm trong Đàn Chiên.

Cánh cửa mở ra một cách nhẹ nhàng.

Tôi bước vào, nín thở.

Căn phòng tối om, chỉ có ánh trăng mờ nhạt chiếu qua cửa sổ, vẽ nên những bóng ma kỳ dị trên tường.

Mùi trầm hương và thảo mộc khô nồng nặc trong không khí.

Tôi nhìn thấy lọ “thuốc sắc” trên bàn thờ nhỏ, lấp lánh trong bóng tối.

Nó là một lọ thủy tinh nhỏ, chứa một chất lỏng màu nâu sẫm, đặc quánh.

Tôi rút một ống nhỏ giọt ra khỏi túi áo, một vật dụng mà tôi đã lén lút lấy từ phòng y tế của cộng đồng.

Tay tôi run rẩy khi tôi mở nắp lọ thuốc sắc.

Mùi hăng nồng của nó xộc lên mũi tôi, khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

Tôi nhanh chóng hút một lượng nhỏ chất lỏng vào ống nhỏ giọt, sau đó đóng nắp lọ lại.

Tôi cẩn thận đổ mẫu thuốc sắc vào một chiếc lọ nhỏ hơn mà Ms. Albright đã gợi ý, sau đó nhét nó vào túi áo.

Sau khi lấy được mẫu thuốc sắc, tôi chuyển sang việc lấy mẫu tóc của mình.

Tôi rút một chiếc kéo nhỏ ra.

Tay tôi run rẩy khi tôi cắt một lọn tóc nhỏ từ phía sau gáy mình, nơi nó sẽ không dễ dàng bị phát hiện.

Lọn tóc đen óng ánh nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.

Tôi cẩn thận gói nó vào một mảnh vải nhỏ, sau đó nhét vào một chiếc lọ khác.

Tôi đã hoàn thành.

Tôi quay người, chuẩn bị rời khỏi phòng.

Và đúng lúc đó, tôi nghe thấy một tiếng động.

Một tiếng “cạch” nhẹ từ phía hành lang.

Tim tôi nhảy lên đến cổ họng.

Có ai đó đang đến.

Tôi vội vàng nhìn quanh phòng, tìm kiếm một nơi để ẩn nấp.

Không có tủ quần áo, không có gầm giường đủ rộng.

Chỉ có một tấm màn che khuất cửa sổ.

Tôi lao đến phía tấm màn, lẩn mình vào đó, cố gắng nín thở.

Tiếng bước chân ngày càng gần.

Nặng nề và chậm rãi.

Nó không phải là bước chân của cha tôi.

Cha tôi bước nhẹ hơn.

Đây là Brother Silas.

Tôi có thể nghe thấy tiếng anh ta dừng lại ngay trước cửa phòng Seraphina.

Sau đó, một tiếng động nhẹ khác.

Như thể anh ta đang cúi xuống, nhìn qua khe cửa.

Tôi nín thở, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Tôi có thể cảm thấy trái tim mình đập mạnh đến nỗi tôi nghĩ nó sẽ nổ tung ra khỏi lồng ngực.

Tôi nghe thấy tiếng anh ta lẩm bẩm gì đó, không thể nghe rõ.

Sau đó, một tiếng thở dài.

Và tiếng bước chân lại tiếp tục, đi xa dần.

Tôi đợi thêm một lúc, cho đến khi tôi không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Sau đó, tôi từ từ hé tấm màn ra, nhìn ra ngoài hành lang.

Không có ai ở đó.

Brother Silas đã đi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, toàn thân tôi run rẩy.

Tôi đã suýt bị phát hiện.

Tôi rón rén bước ra khỏi phòng Seraphina, đóng cửa lại một cách cẩn thận.

Tôi trở về phòng mình, khóa cửa lại, và đổ sụp xuống giường.

Đôi tay tôi vẫn run rẩy khi tôi lấy hai chiếc lọ ra khỏi túi áo.

Mẫu thuốc sắc.

Mẫu tóc.

Tôi đã có được chúng.

Sáng hôm sau, tôi đợi đến khi tôi có một lý do hợp lý để rời khỏi Đàn Chiên.

Tôi nói với mẹ Seraphina rằng tôi cần đi đến thị trấn gần đó để mua một số vật liệu cho công việc thêu thùa.

Mẹ tôi cho phép tôi đi, nhưng bà ấy cử Brother Silas đi cùng tôi.

“Anh ta sẽ giúp con mang đồ, con yêu,” bà ấy nói, một nụ cười không thể hiện rõ ý đồ trên môi bà.

“Và đảm bảo con không đi lạc.”

“Vâng, mẹ,” tôi đáp, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản.

Tôi biết Brother Silas sẽ theo dõi tôi từng bước.

Nhưng tôi đã có một kế hoạch.

Trên đường đi đến thị trấn, tôi giả vờ đánh rơi chiếc giỏ mua sắm của mình.

Brother Silas cúi xuống nhặt giúp tôi.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhanh chóng lấy ra một bưu kiện nhỏ đã được chuẩn bị sẵn, dán tem và địa chỉ của phòng thí nghiệm ở Portland.

Tôi ném nó vào một thùng thư công cộng ven đường mà tôi đã nhìn thấy trước đó.

Nó chỉ mất một giây.

Brother Silas không hề hay biết.

Anh ta chỉ bận rộn nhặt những cuộn chỉ và kim thêu của tôi.

Khi chúng tôi trở lại Đàn Chiên, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm to lớn.

Tôi đã gửi được các mẫu đi.

Tất cả những gì tôi có thể làm bây giờ là chờ đợi.

Chờ đợi sự thật được phơi bày.

Và tôi biết, thời gian không còn nhiều.

Seraphina sẽ thắt chặt sự giám sát của bà ấy.

Và nếu bà ấy phát hiện ra tôi đã làm gì, tôi không biết điều gì sẽ xảy ra.

Tôi chỉ biết rằng, cuộc chiến này, tôi không thể thua.

You May Also Like

More From Author

+ There are no comments

Add yours