Những ngày sau đó trôi qua như những tuần.
Mỗi tiếng gõ cửa đều khiến tim tôi đập thình thịch.
Mỗi tin nhắn đến cộng đồng đều khiến tôi nín thở.
Tôi sống trong trạng thái căng thẳng tột độ, luôn chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra.
Sự giám sát của Brother Silas ngày càng trở nên gắt gao.
Anh ta không còn chỉ đi theo tôi.
Anh ta sẽ đứng bên ngoài cửa phòng tôi, lắng nghe.
Anh ta sẽ hỏi tôi đi đâu, làm gì.
Mẹ Seraphina cũng thường xuyên tổ chức những buổi “thanh tẩy” nhỏ, chỉ có hai mẹ con.
Bà ấy sẽ nhìn thẳng vào mắt tôi, như thể đang cố gắng đọc suy nghĩ của tôi.
Bà ấy sẽ nói về “sự tinh khiết của linh hồn” và “những kẻ phản bội”.
Một buổi sáng, khi tôi đang ở trong phòng, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.
Tim tôi đập mạnh.
Đó không phải là tiếng gõ cửa bình thường.
Nó dứt khoát và mạnh mẽ.
Tôi mở cửa ra.
Đó là một trong những chị em trong Đàn Chiên, một người phụ nữ trẻ tuổi với vẻ mặt nghiêm nghị.
Cô ấy đưa cho tôi một phong bì.
“Có thư cho con, Elara,” cô ấy nói, giọng cô ấy lạnh lùng.
“Một người giao hàng từ bên ngoài đã mang đến. Brother Silas đã xem xét nó trước khi đưa cho con.”
Tôi cầm lấy phong bì.
Tay tôi run rẩy.
Trên phong bì là địa chỉ của phòng thí nghiệm ở Portland.
Và một con dấu đã bị mở ra.
Brother Silas đã xem nó.
Tôi không thể tin được.
Liệu anh ta có hiểu những gì trong đó không?
Tôi đóng cửa lại, trái tim tôi đập thình thịch.
Tôi mở phong bì ra.
Bên trong là hai tờ giấy.
Tờ đầu tiên là kết quả phân tích “thuốc sắc”.
Tôi lướt mắt qua.
Và rồi, những từ ngữ đó đập vào mắt tôi: “chất an thần tác dụng chậm” và “độc tố thảo dược.”
Tôi cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Nó là thật.
Ms. Albright đã đúng.
Seraphina đã đầu độc tôi.
Cũng giống như Amelia.
Tôi cảm thấy một cơn giận dữ trào lên, nóng bỏng và đau đớn.
Mẹ tôi.
Người mà tôi đã luôn tin tưởng.
Người mà tôi đã luôn cố gắng làm hài lòng.
Bà ấy đã làm điều này với tôi.
Và bà ấy đã giết chết Amelia.
Tôi vội vàng mở tờ giấy thứ hai.
Đó là kết quả xét nghiệm DNA.
Tôi tìm kiếm tên mình.
Và rồi, tôi nhìn thấy nó.
“Elara Finch không phải là con ruột của Seraphina Gable.”
“Elara Finch là con gái ruột của Elias Finch.”
“Elara Finch là chị em ruột hoàn toàn với Amelia Finch.”
Thế giới quanh tôi như sụp đổ.
Tôi không phải con của Seraphina.
Tôi là con của cha tôi.
Và… và Amelia.
Tôi là em gái của Amelia.
Điều đó có nghĩa là gì?
Điều đó có nghĩa là Seraphina đã nhận nuôi tôi.
Nhận nuôi tôi sau khi Amelia chết.
Tại sao?
Tại sao bà ấy lại làm điều đó?
Một câu hỏi đột nhiên lóe lên trong đầu tôi, kinh khủng và đáng sợ.
Seraphina nói rằng Amelia có “khiếm khuyết linh hồn”, một sự “ô uế” từ một mối quan hệ không được ban phước.
Nếu tôi là em gái ruột hoàn toàn của Amelia, thì điều đó có nghĩa là tôi cũng có “khiếm khuyết” đó?
Và Seraphina đã nhận nuôi tôi để “thanh tẩy” tôi.
Thanh tẩy tôi bằng chất độc.
Để tôi không đi theo “con đường” của Amelia.
Tôi cảm thấy như mình đang bị một tảng đá đè nặng.
Sự phản bội.
Sự dối trá.
Mọi thứ tôi đã từng tin tưởng đều là một lời nói dối.
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.
Tôi không thể giữ im lặng.
Tôi đứng dậy, hai tay tôi nắm chặt.
Tôi phải đối mặt với bà ấy.
Ngay bây giờ.
Tôi chạy ra khỏi phòng, xuống hành lang, và đến phòng Seraphina.
Tôi mở cửa phòng bà ấy ra, không gõ cửa.
Seraphina đang ngồi trên chiếc ghế bành, đọc Kinh thánh.
Bà ấy ngẩng đầu lên, vẻ mặt bà ấy hơi khó chịu.
“Elara,” bà ấy nói, giọng bà ấy lạnh lùng.
“Con không được phép xông vào phòng mẹ như vậy.”
Tôi giơ hai tờ giấy lên, tay tôi run bần bật.
“Đây là gì?” tôi hỏi, giọng tôi khàn đặc.
“Đây là gì, Seraphina? Chất an thần. Độc tố thảo dược. Con không phải là con ruột của mẹ. Con là con của Elias và Amelia. Mẹ đã đầu độc con! Giống như mẹ đã giết chết Amelia!”
Khuôn mặt của Seraphina biến sắc.
Đôi mắt bà ấy mở to, và bà ấy đứng dậy.
“Con đang nói gì vậy?” bà ấy hỏi, giọng bà ấy sắc như dao.
“Đây là những lời dối trá của thế gian! Những kẻ phản bội đã gieo rắc sự nghi ngờ vào tâm hồn con!”
“Đừng giả vờ nữa!” tôi hét lên.
“Những bản ghi chép của Amelia. Các triệu chứng của con. Kết quả này không thể dối trá được! Mẹ đã cố gắng ‘thanh tẩy’ con bằng cách đầu độc con, vì con cũng có ‘khiếm khuyết’ giống Amelia!”
Seraphina lao đến phía tôi, nắm lấy cánh tay tôi một cách mạnh bạo.
“Con bị ô uế!” bà ấy hét lên, ánh mắt bà ấy điên dại.
“Con đã để những lời dối trá của thế giới bên ngoài đầu độc tâm trí con! Con đã phản bội đức tin của Người Chăn Chiên! Con là một kẻ phản bội!”
Bà ấy giật mạnh tờ giấy từ tay tôi.
Bà ấy xé nát chúng thành từng mảnh nhỏ, ném xuống sàn nhà.
“Đây là những lời dối trá!” bà ấy gầm lên.
“Chỉ có đức tin mới là sự thật! Con đã bị ma quỷ ám ảnh, Elara!”
“Mẹ là ma quỷ!” tôi hét lên, nước mắt giàn giụa trên má.
“Mẹ là kẻ giết người! Mẹ đã giết Amelia! Và mẹ đã cố gắng giết con!”
Tiếng la hét của chúng tôi đã thu hút sự chú ý.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ phía hành lang.
“Có chuyện gì vậy?”
“Tiếng gì vậy?”
Brother Silas và một vài thành viên khác của Đàn Chiên đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng Seraphina.
Họ nhìn chúng tôi, vẻ mặt họ bối rối và lo lắng.
Seraphina quay lại nhìn họ, khuôn mặt bà ấy đỏ bừng vì giận dữ.
“Con bé đã bị nhiễm độc!” bà ấy hét lên.
“Nó đã bị những lời dối trá của thế giới bên ngoài mê hoặc! Nó đang nói những lời báng bổ!”
Brother Silas nhìn tôi, ánh mắt anh ta đầy nghi ngờ và phán xét.
Anh ta bước vào phòng, như thể chuẩn bị bắt giữ tôi.
Tôi nhìn Seraphina, sau đó nhìn Brother Silas và những người khác.
Tôi nhận ra mình đang gặp nguy hiểm.
Tôi không thể ở lại đây.
Nếu tôi ở lại, họ sẽ làm bất cứ điều gì để bịt miệng tôi.
Tôi quay người, chạy ra khỏi phòng Seraphina.
Tôi chạy qua Brother Silas và những người khác, họ hét lên phía sau tôi.
“Đứng lại, Elara!”
“Con đang đi đâu?”
Nhưng tôi không dừng lại.
Tôi chạy ra khỏi khu nhà, vào bóng tối của đêm.
Tôi chạy nhanh nhất có thể, không quay đầu lại.
Tiếng hét của Seraphina và tiếng bước chân của Brother Silas vang vọng phía sau tôi.
Nhưng tôi không quan tâm.
Tôi phải thoát ra.
Tôi phải tự cứu lấy mình.
Và tôi sẽ không bao giờ quay lại.
+ There are no comments
Add yours