Tôi hẹn gặp Kael trong văn phòng của anh ta. Tôi biết điều đó rất rủi ro. Tôi biết anh ta có thể cố gắng thao túng tôi một lần nữa, hoặc thậm chí đe dọa tôi.
Nhưng tôi đã sẵn sàng.
Tôi bước vào văn phòng của anh ta, nơi những bức tường lạnh lẽo và những hình ảnh về các chiến dịch huấn luyện thành công được trưng bày. Anh ta ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt tự mãn quen thuộc.
“Elara,” anh ta nói, một nụ cười nhếch mép trên môi. “Tôi ngạc nhiên khi thấy cô ở đây. Tôi nghĩ cô đã quá bận rộn với việc than vãn với Adler.”
Tôi đặt một chiếc máy ghi âm nhỏ lên bàn, gần như không thể nhìn thấy.
“Tôi đến đây để nói chuyện với anh,” tôi nói, giữ cho giọng mình bình tĩnh. “Về tương lai của tôi ở Strikeforce.”
Kael cười khẩy. “Tương lai của cô? Nó trông khá mờ mịt đối với tôi. Đặc biệt là sau khi Adler đã bác bỏ những cáo buộc vô căn cứ của cô.”
Tôi đẩy tập tài liệu “Quy Tắc Đạo Đức Giảng Dạy” cũ kỹ qua bàn.
“Anh có nhận ra cái này không, Kael?” tôi hỏi.
Anh ta nhặt nó lên, lướt qua các trang một cách hờ hững. “Ồ, cái này. Một di vật cũ kỹ từ Alpha Security. Đã lỗi thời từ nhiều năm rồi, Elara. Hoàn toàn không có giá trị pháp lý.”
Anh ta cười lớn. “Cô thực sự nghĩ rằng một chính sách cũ kỹ, bị lãng quên có thể cứu vớt sự nghiệp của cô sao? Thật ngây thơ.”
“Điều khoản 6, mục C,” tôi nói, giọng tôi chắc chắn. “Cho phép trọng tài bên ngoài nếu các khiếu nại nội bộ bị bác bỏ mà không có cuộc điều tra thích đáng. Và nó định nghĩa rõ ràng ‘lạm dụng chiến thuật hướng dẫn’ và ‘thao túng tâm lý’ là gì.”
Kael đặt tập tài liệu xuống, nụ cười của anh ta tắt ngấm. “Cô đang lãng phí thời gian của tôi. Tôi đã nói với cô, nó vô dụng.”
“Anh có chắc không?” tôi hỏi.
Tôi đưa tay ra, bật máy ghi âm. Một đoạn âm thanh rè rè vang lên, không rõ ràng lắm, nhưng đủ để nghe thấy.
Đó là giọng của Kael.
“…tôi đã xử lý khoản nợ của Adler. Cô gái đó sẽ không gây ra vấn đề gì nữa…”
Đoạn ghi âm chỉ kéo dài vài giây, bị bóp méo, nhưng nó là đủ.
Kael cứng đờ người. Anh ta nhìn chằm chằm vào máy ghi âm, vẻ mặt anh ta từ tự mãn chuyển sang kinh ngạc.
“Cái quái gì vậy?” anh ta hỏi, giọng anh ta không còn tự tin nữa.
“Một đoạn hội thoại tình cờ,” tôi nói. “Từ một người đã nghe lỏm được. Nó không chứng minh hối lộ, nhưng nó gợi ý về ảnh hưởng cá nhân của anh đối với Giám đốc Adler. Điều đó vi phạm một điều khoản phụ cụ thể trong ‘Quy Tắc Đạo Đức Giảng Dạy’ về ‘ảnh hưởng không đáng có trong việc giải quyết tranh chấp học viên’.”
Kael đứng dậy, vẻ mặt anh ta tối sầm lại. “Cô đang cố gắng đe dọa tôi sao, Elara? Cô sẽ phải hối hận vì điều đó.”
“Tôi không đe dọa anh,” tôi nói. “Tôi đang cung cấp cho anh một sự lựa chọn. Điều khoản bị lãng quên này, cùng với đoạn ghi âm này, sẽ đủ để một trọng tài độc lập xem xét kỹ lưỡng vụ việc của tôi. Và sau đó, mọi thứ anh đã làm với Sarah Chen và những người khác sẽ bị phơi bày.”
Kael vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng tôi có thể thấy sự lo lắng trong mắt anh ta.
“Anh nghĩ mình là người duy nhất có bí mật sao, Kael?” tôi hỏi.
Kael nhìn tôi chằm chằm. “Cô đang nói về cái gì?”
“Leo Chen đã làm việc chăm chỉ,” tôi nói. “Anh ấy đã đào sâu hơn những gì anh có thể tưởng tượng.”
Tôi dừng lại một chút, để những lời nói của tôi thấm vào anh ta.
“Anh ấy có bằng chứng,” tôi tiếp tục. “Các tin nhắn văn bản. Các sao kê ngân hàng. Rằng anh đã biển thủ tiền của học viện. Chuyển tiền vào một công ty vỏ bọc do người anh rể của anh điều hành. Để trang trải các khoản nợ cờ bạc của anh.”
Vẻ mặt của Kael hoàn toàn thay đổi. Máu rút khỏi mặt anh ta. Anh ta lùi lại một bước, va vào ghế.
“Cô… cô không thể…” anh ta lắp bắp.
“Tôi có thể,” tôi nói. “Leo có tất cả mọi thứ. Nó sẽ là một vụ bê bối lớn. Không chỉ là một cuộc điều tra nội bộ. Nó sẽ hủy hoại anh, Kael. Hoàn toàn.”
Kael nhìn chằm chằm vào tôi, vẻ mặt anh ta tràn ngập sự sợ hãi và giận dữ. Anh ta biết tôi không nói dối.
Anh ta biết tôi có bằng chứng.
“Tôi sẽ không làm điều đó,” Kael nói, cố gắng lấy lại vẻ mặt tự mãn. “Cô không thể chứng minh bất cứ điều gì.”
“Ồ, chúng tôi có thể,” tôi nói. “Và chúng tôi sẽ. Nếu anh từ chối viết một tuyên bố.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Tôi muốn một tuyên bố. Một tài liệu chính thức thừa nhận ‘sai sót về quy trình và các phương pháp huấn luyện quá mức’ trong bài đánh giá cuối cùng của tôi. Điều đó sẽ xóa tên tôi. Nó sẽ khiến Adler phải xem xét lại. Và nó sẽ đủ để tôi tiếp tục sự nghiệp của mình, dù không phải ở Strikeforce.”
Kael nhìn chằm chằm vào máy ghi âm trên bàn của tôi. Anh ta đang cân nhắc. Sự nghiệp của anh ta ở Strikeforce. Hay sự hủy diệt hoàn toàn của mọi thứ anh ta đã xây dựng.
“Tôi sẽ không làm vậy,” anh ta nói, giọng anh ta yếu ớt.
“Anh có hai lựa chọn,” tôi nói, giọng tôi lạnh lùng và không khoan nhượng. “Anh viết tuyên bố. Và bí mật về cờ bạc, công ty vỏ bọc của anh, và cách anh thao túng Adler sẽ được giữ kín. Tôi sẽ không cung cấp bằng chứng cho hội đồng. Hoặc là… tôi sẽ cung cấp tất cả. Và anh sẽ mất mọi thứ.”
Kael thở hổn hển. Anh ta siết chặt tay thành nắm đấm.
“Cô sẽ không bao giờ làm điều đó,” anh ta nói, cố gắng hăm dọa tôi.
“Anh có thể thử tôi,” tôi nói. “Nhưng tôi không có gì để mất. Anh thì có.”
Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn vào máy ghi âm, rồi nhìn vào tập tài liệu cũ trên bàn.
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Đó là một sự im lặng căng thẳng, nặng nề.
Kael đang đứng trước một lựa chọn không thể. Tự mãn của anh ta. Sự kiêu ngạo của anh ta. Và bây giờ, những bí mật đen tối nhất của anh ta.
Tôi không nói thêm lời nào. Tôi chỉ nhìn anh ta, chờ đợi.
Cuộc đời tôi đang nằm trong tay Kael. Nhưng cuộc đời của anh ta cũng nằm trong tay tôi.
+ There are no comments
Add yours