Chapter 7: Sự Thật Lửa Đôi

#content-1

Sự im lặng trong văn phòng của Kael kéo dài đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp tim đập thình thịch trong tai mình. Kael nhìn chằm chằm vào chiếc máy ghi âm, rồi nhìn tôi, đôi mắt anh ta phản chiếu một cuộc chiến nội tâm dữ dội.

Anh ta thở hắt ra, một tiếng thở dài thất bại.

“Được rồi,” anh ta nói, giọng anh ta khàn khàn. “Tôi sẽ viết nó.”

Anh ta ngồi sụp xuống ghế, với tay lấy một cây bút và một tờ giấy trắng. Tay anh ta run rẩy một chút khi anh ta bắt đầu viết.

Tôi đứng đó, theo dõi từng cử động của anh ta. Tôi không dám nới lỏng cảnh giác.

Kael viết rất chậm, dừng lại nhiều lần, cau mày khi chọn từ ngữ. Anh ta đang cố gắng bảo vệ chính mình, ngay cả trong thất bại này.

Cuối cùng, anh ta đẩy tờ giấy về phía tôi.

“Đây,” anh ta nói, giọng anh ta đầy cay đắng. “Thứ cô muốn.”

Tôi cầm tờ giấy lên, đọc từng chữ.

“Tôi, Silas Kael, xác nhận đã có những lỗi trong phán đoán liên quan đến các phương pháp huấn luyện cá nhân hóa và những bước đi quá giới hạn không chủ ý trong việc duy trì một môi trường thử thách cho học viên Elara Holloway trong quá trình đánh giá cuối cùng của cô ấy.”

Nó không phải là một lời thú tội đầy đủ. Nó không đề cập đến Sarah Chen, không đề cập đến việc thao túng các bài kiểm tra, và chắc chắn không đề cập đến bất kỳ khoản nợ cờ bạc nào.

Nhưng nó là đủ.

Nó làm sạch tên của tôi. Nó đặt trách nhiệm lên vai Kael, ít nhất là một phần.

“Tôi chấp nhận,” tôi nói, nhìn Kael. “Bằng chứng về các khoản nợ của anh sẽ được giữ kín. Và đoạn ghi âm này sẽ không bao giờ rời khỏi tay tôi.”

Kael chỉ gật đầu, vẻ mặt anh ta trống rỗng. Anh ta đã bị đánh bại, nhưng không bị phá hủy hoàn toàn.

Tôi rời khỏi văn phòng của Kael, cầm chặt tờ tuyên bố trong tay. Cảm giác chiến thắng xen lẫn với một nỗi buồn lạ lùng.

Tôi đã đạt được mục tiêu của mình. Nhưng tôi đã phải đánh đổi bằng cả tương lai ở Strikeforce.

Ngay sau đó, tin tức về cuộc “kiểm điểm nội bộ” của Kael lan truyền khắp học viện như một đám cháy rừng. Maya đến gặp tôi, đôi mắt cô ấy sáng rực.

“Tôi không thể tin được!” cô ấy nói, gần như hét lên vì phấn khích. “Kael đã phải viết một tuyên bố! Anh ta bị khiển trách!”

“Anh ta đã phải thừa nhận một phần trách nhiệm của mình,” tôi nói. “Đó là một chiến thắng nhỏ.”

“Nhỏ ư?” Maya hỏi. “Không ai ở đây dám chống lại Kael cả. Cậu đã làm được điều không thể!”

Nhưng tôi biết đó là một chiến thắng nửa vời. Kael vẫn ở Strikeforce. Anh ta vẫn có quyền lực.

Leo Chen gọi cho tôi ngay sau đó. “Tôi nghe nói về Kael,” anh ta nói. “Chuyện gì đã xảy ra?”

Tôi kể cho anh ta nghe về cuộc đối đầu trong văn phòng của Kael, về tuyên bố mà anh ta đã viết.

“Vậy là anh ta đã chấp nhận điều đó,” Leo nói. “Thật không ngờ. Tôi nghĩ anh ta sẽ chống cự đến cùng.”

“Anh ta không muốn bí mật của mình bị phơi bày,” tôi nói. “Nợ cờ bạc, công ty vỏ bọc… đó sẽ là sự kết thúc hoàn toàn của anh ta.”

“Vậy là cô đã hy sinh cơ hội để vạch trần hoàn toàn anh ta,” Leo nói. “Vì sự nghiệp của mình.”

“Và vì Sarah,” tôi nói. “Để chứng minh rằng anh ta không thể cứ thế phá hủy cuộc đời của mọi người.”

“Tôi hiểu,” Leo nói. “Đó là một sự lựa chọn khó khăn. Nhưng tôi nghĩ cô đã làm đúng.”

Vài ngày sau, tôi được gọi đến văn phòng của Giám đốc Adler. Ông ta nhìn tôi với vẻ mặt khó chịu, tránh giao tiếp bằng mắt.

“Cô Holloway,” ông ta nói, giọng ông ta vẫn lạnh lùng. “Tôi đã xem xét tuyên bố của Sĩ quan Huấn luyện Kael. Chúng tôi sẽ có một cuộc kiểm điểm nội bộ. Kael sẽ bị đình chỉ công việc trong một tháng và sẽ bị giám sát chặt chẽ hơn trong tương lai.”

“Vậy là ông sẽ không sa thải anh ta,” tôi nói.

Adler hít một hơi thật sâu. “Sĩ quan Huấn luyện Kael là một tài sản có giá trị của học viện. Sai sót của anh ta… là những lỗi trong phán đoán. Không phải là hành vi sai trái có chủ ý.”

Ông ta vẫn đang bảo vệ Kael. Tôi biết tại sao. Khoản nợ của Adler.

“Vậy là tôi đã được minh oan,” tôi nói. “Tôi không bị coi là người thất bại nữa.”

Adler gật đầu. “Hồ sơ của cô sẽ được điều chỉnh. Cô sẽ được phép hoàn thành khóa huấn luyện nếu cô muốn. Hoặc… chúng tôi có thể đề nghị cô một vị trí trong đội ngũ hành chính của chúng tôi.”

Một vị trí hành chính. Không phải điều tôi muốn. Không phải điều tôi đã chiến đấu.

“Tôi sẽ suy nghĩ về điều đó,” tôi nói, mặc dù tôi biết câu trả lời của mình.

Tôi rời khỏi văn phòng của Adler, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm nhưng cũng đầy cay đắng. Kael đã bị trừng phạt, nhưng không phải vì tất cả những tội lỗi của anh ta. Và tôi đã phải từ bỏ ước mơ của mình ở Strikeforce.

Đó là một sự thật lửa đôi. Tôi đã giành chiến thắng, nhưng không có một chiến thắng hoàn toàn nào.

You May Also Like

More From Author

+ There are no comments

Add yours